Thứ Hai, 2 tháng 12, 2013

Bình minh trên núi



Trời tối rồi trời lại sáng. Khoảnh khắc đẹp nhất trong ngày là lúc bình minh lên, xua tan đi màn đêm và cái lạnh của đêm tối.”

Thi thoảng, khi cảm thấy chán với điệp khúc Hà Nội thường nhật – tắc đường, khói bụi, kẹt xe, tôi lại bỏ hết mọi thứ mà xách ba lô lên đường, như ngày còn là một cậu thanh niên tuổi đôi mươi.

Luôn là sự vội vàng ra ga cùng đống đồ gọn nhẹ nhất có thể! Dĩ nhiên, tôi cũng kịp nhắn lại cho vợ đôi ba dòng, để cô ấy biết rằng chồng cô ấy lại nổi hứng biến mất khỏi thành phố. Vợ tôi quá quen với sự ngẫu hứng của tôi nên cũng chỉ cằn nhằn cho có lệ.

Chỉ vài phút, tôi đã có tấm vé đi Lào Cai – chuyến khởi hành gần nhất, sau 10 phút nữa. Cầm tấm vé trên tay, tôi tự nhủ với mình rằng: “Sapa, Lào Cai! Ngẫu nhiên hay tình cờ? Thôi kệ! Cuộc sống là một cuộc rong chơi!”

Sau một chuyến đi dài, tôi đã có mặt ở Sapa vào chiều ngày thứ 7. Vội vàng chọn phòng rồi quẳng đồ đạc ở khách sạn, tôi nhanh chóng bước ra phố cùng chiếc máy ảnh của mình. Bước lê trên những con đường, tôi thấy cảnh vật không có gì thay đổi nhiều, dù cho đã rất lâu rồi tôi mới quay trở lại đây.

Chụp được vài kiểu thử máy, tôi dừng lại vì không thấy được ưng ý lắm. “Đã lâu không bấm máy, mình lụt nghề mất rồi! Quay lại khách sạn nghỉ ngơi lấy sức, để tối nay mình đi chợ tình”. Nghĩ vậy, tôi bỏ máy ảnh vào túi và quay gót về khách sạn nghỉ ngơi.

Tiết trời lành lạnh buổi tối khiến tôi thu mình lại trong chiếc áo khoác mỏng trong lúc lựa góc chụp. Tôi chỉnh góc chụp liên tục cho đến khi dừng lại ở một mẫu – bất chợt lọt vào tầm máy của tôi. Mẫu có nét đẹp Việt Nam đặc trưng… Nụ cười thực sự khiến con người ta xao xuyến, khó có thể quên nổi. Sự tập trung của tôi bị phá vỡ khi mẫu lên tiếng:

-Bác phó nháy chụp nhập tâm quá ! Chụp xong rồi thì nhớ giao lại một bản cho mẫu cũng như phải công xá đầy đủ cho mẫu đấy!

Tôi hốt hoảng, có chút run tay khi rời máy. Giọng nói ấy, nụ cười, khuôn mặt ấy… là những hình ảnh mà đời này tôi không thể quên được. Chị Vân! Chị chứ không phải ai khác. Chị cũng đứng sững người lại khi nhìn thấy mặt tôi sau khi bỏ chiếc máy ảnh xuống.

-Cậu Phong đúng không ? – Chị hỏi lại tôi.

Sau chừng ấy năm, không một chút thay đổi nào nơi chị. Qua những giây phút choáng váng ban đầu, tôi nhanh chóng phá vỡ sự im lặng bằng câu đùa:

-Vậy thì kiếm chỗ nào ngồi ăn bát thắng cố, uống bát rượu ngô cho ấm người thay cho công xá!

Tôi và chị ngồi cạnh nhau bên quán nhỏ. Trên bàn là bát thắng cố bốc khói nghi ngút. Chúng tôi ngồi ôn lại những điều đã qua trong sự chếnh choáng hơi men, giữa những đoạn nâng lên và hạ xuống bát rượu ngô cay nồng. Hơi men ngà ngà khiến chúng tôi lẫn lộn những đoạn thời gian với nhau.

Bất giác, chị thúc nhẹ vào người tôi một cái và nói thì thầm :

-Cậu làm gì mà ngồi thần người, đần mặt ra thế? Đi kiếm chỗ khác nào ngồi đi, để cho chủ quán còn dọn hàng.

Tôi cười gượng để chị quên hỏi lí do tôi ngồi thần ra như vậy. Như một cách chữa ngượng, tôi lấp liếm:

-Chỗ yêu xưa của mình, chị nhé! Em say rồi! Em đành nhờ chị dắt em đi đến chỗ ấy… như dắt một đứa trẻ con vậy.

Nhìn khuôn mặt đầy biểu cảm phụ họa của tôi, chị cười trừ, lắc đầu nguầy nguậy: “Bao nhiêu tuổi rồi mà vẫn … cứ như đứa trẻ con hay vòi quà mẹ! Thôi, đứng dậy, chị dẫn cậu đi!” Nói rồi, chị dắt tôi đi thật, từng bước chậm nhưng chắc nịch nhịp bước chân.

Còn tôi thì ngoan ngoãn đi theo chị giống như một đứa trẻ ngoan biết nghe lời người lớn. Cái trời đêm này, thực sự tối! Nó khiến tôi nghĩ đến khoảng đêm tối cuối cùng của chúng tôi, cơn phong ba đã cuốn đi mọi thứ.

Buổi bình minh tình yêu của chúng tôi là khi chúng tôi gặp nhau ở chợ tình Sapa này và khi chúng tôi kịp gọi tên mối quan hệ của chúng tôi thì nó đã mang tên Tình yêu từ bao giờ không hay.
Thời gian ban ngày của tình yêu chúng tôi là quãng thời gian 2 năm thật đẹp như một giấc mơ. Câu chuyện tình yêu của chúng tôi vẫn là chuyện của hai người, sẽ là buổi ban ngày . Mặc kệ một điều rằng ngày nhận lời yêu, chị mới chỉ 26 tuổi, còn tôi đã hoan hỉ mừng sinh nhật tuổi 23.

Tuy nhiên, giống như quy luật của tự nhiên, trời sáng thì trời sẽ tối. Hoàng hôn của chúng tôi là ngày tôi thuyết phục chị về ra mắt bố mẹ tôi. Tôi đoán được chính xác thái độ của bố mẹ. Nhưng … cái tôi ương bướng của tôi vẫn muốn chứng minh điều ngược lại.

Như một người canh giữ thời gian kĩ tính, bố tôi là người báo cho chúng tôi biết rằng màn đêm đang buông xuống bằng một hồi chuông ngân đủ nghe. Khi nghe tiếng chuông ấy, tôi như cứng đờ cả người lại, từ bỏ mọi ý chí, “vũ khí chiến đấu” mà đầu hàng vô điều kiện:

-Con trẻ, con là con trai, con có thể, có quyền được làm tất cả những gì con muốn… đến khi con muốn dừng chân, đứng lại. Nhưng thật lòng mà nói, bố thấy “dừng chân” là một từ vốn dĩ không có trong từ điển của con. Vân nó khác con, con trai ! Nó là con gái, có tuổi thì tất nhiên muốn sự ổn định . Điều Vân cần nhất … thì con lại không thể mang lại cho nó được. Con định khiến người khác khổ cả một đời vì con !?
Tiếng chuông ngân đó đã làm tôi mất ngủ, trằn trọc suy nghĩ nhiều đêm: “Phải làm thế nào mới tốt cho tất cả mọi người ?”. Thời gian đã cho tôi một câu trả lời xứng đáng. Nó không phải hoàn hảo nhưng tốt vừa đủ cho tất cả. Đêm đó, tôi đã yên tâm kê gối thật cao mà ngủ, lấy sức chống lưng cho buổi đêm đen sắp tới.


Đêm đen…

Nhân việc chị có nói đến chuyện gia đình chị có ý mối lái cho chị với một người đàn ông tốt, có nghĩa là kinh tế vững vàng, nhà cơ bản, phong độ… tôi biến mất khỏi thành phố một thời gian. Đó chính là việc chị không thích tôi làm nhất. Tuy nhiên, tôi cần quãng thời gian đó làm quãng nghỉ cho bản thân tôi, xốc lại tinh thần, xốc lại quyết tâm, và khiến chị phát điên, mệt mỏi vì một người như tôi.
Trở về thành phố sau chuyến đi, tôi nhận được nhiều thông báo cuộc gọi nhỡ, tin nhắn của chị khi mở điện thoại lên . Tôi uể oải nhìn một lượt rồi ném điện thoại qua một bên. Tôi không quan tâm nội dung lắm. Chỉ vì một lúc nữa thôi, điện thoại của tôi sẽ vang lên nhạc chuông quen thuộc . Rồi sẽ có một lô lốc những thứ sẽ được diễn ra theo đúng trình tự của nó.

-Cậu đã biến đi đâu vậy hả? Tôi đã rất lo lắng cho cậu đấy!

-Chị thành bà mẹ già khó tính của tôi từ bao giờ thế? Tôi đi đâu, làm gì đâu có cần chị để ý, quan tâm đâu – Tôi gắt lên trên điện thoại, bất chấp đầu dây bên kia bắt đầu có những tiếng nức nở.

-Tôi … tôi … Chỉ là tôi lo cho cậu. Không! Là em lo cho anh mà! Anh tắt điện thoại cả mấy tháng trời. Hỏi ai cũng không biết … Em sợ có chuyện gì không hay.

-Tôi chưa lớn nhưng tôi cũng hết trẻ con lâu rồi! Cảm ơn chị đã quan tâm. Chị đi mà quan tâm người đàn ông trưởng thành, chín chắn, hoàn hảo của chị đi.

Tôi bực dọc tắt máy, ném điện thoại qua một bên. Vậy đấy, chúng tôi đã cãi nhau qua điện thoại sau vài tháng tôi mất dạng ở Hà Nội. Tôi coi đó là bước đầu tiên của tôi.

Tôi mặc kệ chị cố gắng liên lạc để hẹn gặp tôi nói chuyện. Cho đến ngày kỉ niệm 2 năm rưỡi yêu nhau thì tôi lại chủ động hẹn chị. Buổi tối đó, chị thật rạng rỡ, xinh đẹp khi đến chỗ hẹn mà không biết đến món quà bất ngờ tôi dành cho chị.

Chị rất vui vẻ, tràn đầy vẻ hạnh phúc trên gương mặt khi bước vào quán quen, đi thật nhanh đến chỗ ngồi quen thuộc của chúng tôi. Điều tiếp theo mà tôi biết là một làn nước lạnh tê người hắt thẳng vào mặt tôi, kèm theo một cái tát nổ đom đóm mắt, và sự nghẹn ngào của chị :

-Cậu… cậu … cậu … Cậu thật khốn nạn! Có ai như cậu không hả? Hôm nay là ngày gì mà cậu lại diễn cái trò này hả? Tôi … có nhất thiết phải bị đối xử như vậy không hả?

Nói rồi, chị đã chạy đi trong làn nước mắt tuôn rơi không ngừng. Nhìn bóng dáng chị như vậy, tôi thực sự chỉ muốn chạy theo, giữ chị lại, ôm chị thật chặt, xin lỗi chị cả ngàn lần… đến khi nào chị tha thứ cho tôi thì thôi. Tuy nhiên, lý trí đã giữ chân tôi lại. Nếu giây phút đó, tôi yếu lòng thì bao công sức của tôi bây lâu nay sẽ tan thành mây khói hết!

Lúc đó, đứa bạn đi cùng tôi – Thủy – nói như trách cứ:

-Anh làm vậy … có quá đáng, độc ác với chị ấy không ? Hành xử như vậy giống trẻ con lắm!

-Em đừng nói vậy! Anh vẫn là một đứa trẻ, 25 tuổi thì già với ai được đây em ? Cảm ơn em đã hoàn thành xuất xắc vai diễn bạn gái của anh. Nhờ công của em mà anh thành một kẻ có mới nới cũ rồi đấy!
Tôi cười trong nỗi buồn vô hạn. Nụ cười của tôi méo xệch, thê thảm như một con rùa rụt cổ. Để kỉ niệm ngày hôm đó, tôi ra hồ uống rượu một mình. Trong hơi men ngất ngư, tôi tự vỗ vai mình, tự an ủi mình:

-Phong ! Chúc mừng mày đã làm được việc đúng đắn nhất từ trước đến nay! Đó là giải thoát cho người con gái mày yêu hơn bất kì cái gì trên đời này! Uống hết đi, rồi về ngủ một giấc. Mai, ta sẽ chuẩn bị đồ đạc đi du học, đi khỏi cái mảnh đất đầy bi ai này.

Và tôi cười khùng khục như một thằng điên, giữa đêm hôm khuya khoắt, trong sự ngoái đầu tò mò của người những người xung quanh.



Cuộc đào thoát…

Sân bay Nội Bài về khuya không có mấy người. Quang cảnh ấy càng khiến tôi trùng lòng, mềm yếu hơn bao giờ hết. Chỉ còn vài phút nữa, chuyến bay sẽ cất cánh . Giây phút đó khiến tôi bồn chồn, bứt rứt với suy nghĩ :“Chuyến bay sẽ mang tôi rời xa chị – người tôi yêu nhất! Nó cũng khiến tôi thành một kẻ đào tẩu hèn nhát!”

Tôi có thể lặng lẽ ra đi, bỏ lại mọi thứ. Nhưng như thế là không đáng mặt đàn ông. Thế nên, tôi quyết định nhắn tin báo cho chị, sau nhiều lần xóa và chỉnh sửa. “Chị à! Em sắp lên máy bay rồi! Chị ở lại giữ gìn sức khỏe ! Và cứ căm hận em nhiều vào, đừng tha thứ cho em!”

Thời gian như ngừng trôi khi tôi chọn gửi tin nhắn đi. Nhận được tin nhắn báo gửi thành công thì tôi cũng xóa sạch tin nhắn lưu trong máy và bỏ luôn chiếc sim điện thoại. Tôi coi đó như một hành động khép lại cánh cửa quá khứ! Tôi còn cả một chặng đường dài phía trước cần đi, một mình mà không có chị bên cạnh.

Lên máy bay mà lòng tôi vẫn trĩu nặng những suy nghĩ về chị. Giờ này, chị có thể đang chập chờn níu một giấc ngủ. Hoặc chị đang khóc, đang căm hận tôi. Tôi sợ hình ảnh đôi mắt chị trũng sâu, sợ ánh mắt căm hờn mà chị dành cho tôi hôm đó, sợ nhiều thứ… liên quan đến chị.

Nặng nhọc gạt bỏ những tâm tư ấy, tôi chập chờn ngủ. Tương lai của tôi phía trước thế nào, thực sự tôi không biết, không thể định hình nổi. Nhưng có một điều tôi biết rất chắn chắn: “Chuyến bay này sẽ chỉ một trong rất nhiều chuyến bay tôi sẽ ngồi. Chuyến đi này sẽ chỉ là một trong rất nhiều chuyến đi mà tôi sẽ đi.”

Cái thúc tay lần thứ hai cùng giọng nói của chị kéo tôi về lại với thực tại:

-Đấy! Cậu lại đần mặt, thẫn thờ ra rồi kìa ! Lại nhớ cô ở nhà chứ gì !? – Chị nửa đùa nửa thật.

-Đâu có chị! Em đang nghĩ xem đến nơi rồi thì nên ngồi thế nào cho hợp tình hợp lý. – Tôi chối quanh.

-Uhm thôi ! Tôi thua cậu rồi! Đến nơi rồi đó cậu.

Hướng mắt nhìn, tôi thấy lại chốn xưa – nơi nhiều năm về trước, chúng tôi đã ngồi cạnh nhau, rất gần, đã trao những yêu thương cho nhau. Và rồi, chúng tôi đã xa rời nhau vì cơn bão số mệnh hay đúng hơn là vì sự hèn nhát, yếu đuối của tôi.

Như nắm bắt được suy nghĩ của tôi, chị khẽ khàng:

-Lại trách bản thân vì chuyện trước đây hả?

-Chỉ là … chỉ là …chỉ là …

-Thời gian cùng trực giác của một người phụ nữ khiến tôi hiểu lí do hành động năm đó của cậu! Cậu không phải trách cứ bản thân mình như vậy đâu. Nếu có trách thì hãy trách ông trời vì đã sắp xếp cho duyên mình ngang trái, hãy trách chúng ta đã không đủ can đảm, tin tưởng mà cùng nhau vượt qua. – Chị khẽ thở dài.
Nhìn dáng chị ngồi, tôi không cầm lòng nổi. Vậy mà, tôi lại chẳng biết nên nói gì dù tôi rất muốn nói điều gì đó để an ủi chị. Thay vào đó, tôi ôm chị, thật chặt như không muốn chúng tôi rời xa nhau … đêm nay.

Chúng tôi cứ im lặng ngồi bên nhau khi những lời muốn nói không thể thoát khỏi miệng. Sau cả chục năm trời, chúng tôi mới lại bình yên ở bên nhau, gạt sang một bên những yêu thương, trách cứ, những lo toan thường nhật của cuộc sống.

Từ sâu trong thâm tâm, tôi hiểu một điều: “Chúng tôi đã không thể đến với nhau. Nhưng chúng tôi lại vô thức kết hôn với người giống nhất với người kia. Việc đó giống như một cách bù đắp cho những điều không trọn vẹn trước đây.”

Ở phía xa, mặt trời đang lên. Bình minh trên núi thực sự rất đẹp. Nó báo hiệu một ngày mới bắt đầu, sau một đêm tối mù mịt và dài dằng dặc trong cái khung cảnh núi non trùng điệp cùng sương giăng. Đặc biệt là khi ta đã bỏ công sức vượt núi trèo non trong đêm, để kịp nhìn thấy mặt trời mọc giữa cái quang cảnh hùng vĩ núi non như thế này.



Người tôi yêu nhất … chính là em.
Người tôi căm hận nhất …cũng chính là em.
Người tôi muốn ở bên nhất … chính là em,
Người tôi muốn rời xa nhất … cũng chính là em

Thứ Sáu, 29 tháng 11, 2013

TƯƠNG LAI BÍ BÁCH

Trong tương lai, bạn sẽ là người như thế nào?
Có bao giờ bạn nghĩ đến điều đó, đã cụ thể hóa nó thành mục tiêu chưa hay chỉ đơn giản là "ngày ngày tháng tháng còn dài nên mình cứ ohlala đi?"
Tôi có một cô bạn. Cô ấy có khả năng viết rất "khủng", một tuần viết được trung bình từ 4-5 truyện ngắn và cả hàng loạt bài tản văn. Có lẽ, từ hồi cộng tác với các báo mạng, "gia tài" của cô ấy đã lên chắc khoảng cả trăm bài. Ban đầu, tôi rất phục cô ấy, thầm nghĩ chắc cô ấy phải đặt ra mục tiêu cho mình nhiều lắm đây!. Nhưng đến lúc hỏi ra, mới biết cô ấy chẳng có... mục tiêu gì cả, đã thế lại còn mắc "bệnh tự ti", tiêu cực ở mức báo động. Cô ấy lúc nào cũng cho rằng mình thua kém người khác, luôn cho rằng mình là kẻ thua cuộc, cứ học đấy, viết đấy, cơ mà cứ để cuộc sống diễn ra thế thôi, đơn giản vì nghĩ rằng "Số mình vậy!". Nếu bạn đã từng gặp một người như thế, hẳn bạn hiểu điều tôi nói nó rõ ràng cỡ nào.
Tôi có một người chị, quen biết được qua công việc. Chị 25 tuổi, tình trạng "vườn không nhà trống". Chị hiện đang làm giáo viên Tiếng Anh của một trung tâm nổi tiếng trong thành phố. Ngoài việc đến lớp giảng dạy, soạn bài, chị chỉ chôn chân ở nhà xem phim và... Facebook, thỉnh thoảng mới đi cafe (thường thì là nhân dịp sinh nhật, hay là những phi vụ đại loại thế). Chị lúc nào cũng than chán: từ công việc cho đến cuộc sống, nhưng chị chỉ nói miệng, chứ mọi thứ lại chẳng... thay đổi chút xíu nào cả. Chị muốn đi du lịch, muốn "đổi gió" nhưng lúc nào cũng viện cớ rằng:"Mọi việc đâu đơn giản như thế", "Chị còn phải nuôi em gái chị ăn học", "Bỏ việc sao được, cứ đầy rẫy thế cơ mà!"...
Bạn ạ, cuộc sống là của bạn, tương lai là của bạn. Bạn lựa chọn thế nào, đó cũng là thuộc quyền của bạn.
Trước khi đọc bài này, bạn có bao giờ nghĩ đến tương lai chưa? Hay là suy nghĩ vì "hiện tại mới là cuộc sống"?
Có những người trong cuộc sống luôn yêu cầu, đòi hỏi mọi thứ buộc phải trở nên tốt đẹp. Nhưng thực tế, họ có dám bỏ thời gian, bỏ tiền bạc, bỏ công sức ra hay không, hay là luôn tự lừa bịp mình rằng mình đã rất cố gắng nhưng thực tế là chưa bao giờ cố gắng đủ?

Đời người chỉ có một lần, không dám quyết định, không dám nghĩ, không dám làm, thì mọi chuyện làm sao có thể thay đổi? Ừ thì bạn sẽ nói "Nói thì dễ, làm mới khó!" rồi bắt đầu... qua luôn cho yên chuyện. Nhưng nghĩ đi, bạn còn mấy năm là tuổi trẻ nữa đâu?

Thứ Tư, 27 tháng 11, 2013

HOA GIẤY ĐÃ NỞ HOA RỒI ĐÓ ANH

Cô từng nói với anh muốn xây một căn nhà nhỏ ven sông, anh cười xoà " em nghĩ kỹ chưa? Đất bên sông dễ lún lắm đấy!"
Không biết cô có mơ mộng quá không khi nảy sinh cái ước muốn đó ở thành phố này
 Cô bướng bỉnh bắt anh cùng mình thực hiện ước mơ ấy vào ngày trời mưa nặng hạt, hai vợ chồng ông bà lão bên cạnh cười hóm hỉnh :" hai cô chú về đây ở cho vui!". Cô nắm tay anh cười khe khẽ, mắt nhìn xa xăm, chắc là anh hiểu...... Anh không phải tuýp người lãng mạn, Nhưng anh chưa bao giờ Quát cô 1 tiếng nào trong từng ấy thời gian yêu nhau, thỉnh thoảng cô gì má anh xuống hỏi mấy câu hết sức vô nghĩa, đại loại như " sao anh không cáu với em đi nhở"

Anh không thể biết được,cô muốn thỉnh thoảng ngồi cạnh anh trên sân thượng, ngắm những đàn cò trắng, tiếng chim ríu rít và xa xa kia là sương mù phủ trắng núi, càng không hiểu được mỗi sáng trời mưa thức dậy thèm ôm anh từ phía sau rồi khẽ dụi đầu vào lưng anh biết bao nhiêu. Cô muốn trồng một Giàn hoa giấy trước sân, cô muốn anh thấy hoa sẽ nở rực rỡ như reo vui mỗi lần anh về nhà, thế nên dù giận cô thế nào anh cũng luôn biết cô yêu anh rất nhiều, càng khắc nghiệt lại càng mạnh mẽ.


Anh luôn chiều theo ý thích của cô, chưa bao giờ anh từ chối cô bất cứ điều gì, kể cả làm đau anh, nhưng tuyệt nhiên sẽ không phải việc làm đau người khác...!!!!!! Anh trồng cho cô Giàn hoa giấy màu hồng, anh đặt bên dưới một chiếc xích đu màu trắng với những cái gối êm ái, để mỗi chiều về, cô có thể nằm thu mình trên ấy, lơ đãng ngắm ánh đèn hắt xuống mặt nước yên bình........

Hiểu lầm trái tim

 Hậm hực soạn một tin nhắn.

-         Rồi, rồi. Chúng ta là những người bạn thật tốt. Ok?

Nhấp vào màn hình trong cuộc trò chuyện có cái tên Ju, lẳng chiếc điện thoại sang một bên, ấm ức chui vào chăn, rồi khóc tu tu như một đứa con nít.

Chẳng nhớ đây là lần thứ mấy tôi khóc, vì Ju.
Không phải là bị Ju chọc tức lại càng không phải hai đứa cãi vã nhau. Tôi khóc vì  chẳng tìm được lí do nào cả!

Nói ra có vẻ buồn cười. Nhưng…..

---

-         Đăng có gửi thư cho tớ.

-         Ừ.

-         Cậu muốn biết nội dung không?

-         Tớ…Ừm. Là gì vậy Ki?

-         Đăng thích tớ.

-         Ngày trước Đăng vẫn thích cậu mà.


Im lặng.

-         Này Ju.

-         Sao vậy?

-         ………… Đăng thế nào?

-         Đó là một chàng trai tốt.

-         Nhìn bọn tớ hợp nhau chứ?

-         Ừ. Hợp!


      ---

Mọi chuyện có vẻ hoàn hảo khi tôi có một người bạn thân tên Ju và một chàng trai tên Đăng học cùng trường theo đuổi.

 Nhưng, tôi thích Ju!

Lúc trước thì vậy! Còn….

Bắt đầu từ bây giờ, tôi sẽ cố gắng dành nhiều thời gian hơn cho Đăng. Dành thời gian cho chàng trai vẫn âm thầm bên tôi chứ không phải một người bấy lâu nay tôi vẫn chạy theo. Tôi mệt mỏi, thực sự mệt mỏi. Bằng cách này hay cách khác, tôi vẫn luôn muốn thể hiện tình cảm của mình cho Ju biết. Nhưng cũng bằng mọi cách, hoặc là Ju lờ như không thấy, hoặc là Ju cố tình phủ nhận nó. Trong mắt Ju, tôi vẫn luôn chỉ là đứa bạn thân. Chỉ là vậy!

Nếu Ju muốn như vậy, thì chúng tôi sẽ vẫn là những người bạn. Như những gì mà chúng tôi đã làm suốt 12 năm qua.

***

     Sáng đầu tuần này, tôi không lơ là và bỏ qua tin nhắn của Đăng như những lần trước nữa. Từ khi tôi biết Đăng ở câu lạc bộ ghi-ta khi còn là sinh viên năm nhất, cho tới bây giờ, cả hai đã là những sinh viên năm ba, sáng nào Đăng cũng nhắn cho tôi một tin nhắn với nội dung " Chúc cậu một ngày tốt lành." Những tin nhắn vào mỗi sáng đã quen thuộc gần năm nay, ban đầu tôi có rep lại, sau chỉ ậm ừ, sau nữa thì lơ đi. Đăng thì chẳng bao giờ quan tâm tới điều ấy, vẫn đều đặn gửi tin nhắn cho tôi vào mỗi sáng dù không được trả lời. Nhiều khi tôi thấy Đăng thật ngốc nghếch!

Nhìn vào màn hình điện thoại, tôi soạn tin nhắn trả lời.

-         Chào Đăng. Chúc cậu một ngày vui vẻ.

Tôi đoán Đăng chắc cũng có bất ngờ về sự thay đổi này của tôi, nên một lúc sau tôi mới nhận được tin nhắn của cậu ấy.

-         Có muốn đi xem phim với tớ không? Sau giờ học.

Tôi dắn đo chút, sau rồi cũng trả lời.

-         Ừ!

Thực ra đây là lần đầu tiên tôi đi chơi cùng Đăng.

Ngày đầu tiên tôi gặp Đăng là khi cả hai cùng tham gia câu lạc bộ ghi-ta ở trường. Sau buổi đầu tiên, tôi có nhận được tin nhắn của Đăng. " Tớ thích cậu"
Tất nhiên, làm sao tôi có thể tin được. Lúc ấy, tôi chỉ nghĩ Đăng trêu đùa, hay đại loại là rảnh rỗi nên nghĩ ra việc để làm. Nhưng nhiều ngày sau đó, tôi vẫn nhận được tin nhắn của Đăng. Tôi bực lắm. Còn nhớ có lần còn gặp trực tiếp Đăng và trút cả một cơn giận dữ lên đầu cậu ấy. Sau rồi thay số, đổi sim. Nhưng cũng chẳng biết làm cách nào, Đăng lại có số điện thoại của tôi. Khi tôi chặn cuộc gọi từ số điện thoại của Đăng, thì cậu ấy lại thay số khác.
Rồi vào những ngày của con gái, ngày của những cặp tình nhân, và thậm chí cả những ngày chẳng liên quan như ngày thương binh liệt sĩ, Đăng cũng tặng hoa cho tôi.
Tôi thì nhìn thấy Đăng là lặn mất tăm. Tránh như tránh ma. Ghét Đăng lắm!

Gì chứ, làm sao lại có thể nói thích tôi một cách dễ dàng như vậy sau có một buổi học đàn? Ngay cả khi tôi thích Ju đã từ rất lâu rồi, Ju vẫn chỉ coi tôi là một người bạn. Quen nhau lâu như vậy Ju vẫn còn nghi ngờ tình cảm của tôi, huống hồ là thứ tình cảm của người tên Đăng kia?!

Nhưng Đăng dường như chẳng mảy may để ý đến cách mà tôi vẫn nhìn cậu ấy. Đăng vẫn thản nhiên làm theo cách mà cậu ấy muốn, thản nhiên tặng hoa, thản nhiên nhắn tin, thản nhiên cười đùa, và ngay cả khi vào một ngày, tôi bỗng dưng thay đổi, cậu ấy vẫn bình thản đến gặp tôi, như chưa có chuyện gì xảy ra.

-         Hey, Ki ơi.

Nhìn thấy dáng người cao cao của Đăng ở phía bên kia đường, tôi chậm rãi bước sang. Đăng không đứng đó để đợi tôi, cậu ấy chạy thật nhanh qua phía bên này cùng tôi, và đi cùng tôi qua đường.

 ---

   Suốt giờ xem phim, cả tôi và Đăng đều im lặng. Sự thực thì tôi không biết mở lời với Đăng như thế nào. Cũng chẳng biết Đăng có thích bộ phim mà tôi chọn không, nên là tôi cứ lặng thinh, chăm chú vào màn hình phía trước.

Trong rạp đang chiếu bộ phim hoạt hình " Kẻ cắp mặt trăng" phần 2. Nhiều phân cảnh khá là vui nhộn nên rạp chiếu phim khá là sôi nổi, khác hẳn với khoảng cách giữa tôi và Đăng.

Chúng tôi cứ ngồi trong lặng im như vậy cho đến khi trên màn hình xuất hiện hai chữ "The end"



Tan buổi, khi cả hai rời khỏi rạp chiếu phim, Đăng vẫn chậm rãi đi bên cạnh tôi.

Sau một hồi cả hai vẫn lang thang trên phố trong im lặng như vậy, tôi bắt đầu cảm thấy khó chịu.  Cũng có phần cảm thấy Đăng hơi khác so với cái vẻ hoạt bát, nhiều chuyện mà tôi vẫn đinh ninh về cậu ấy. Đăng bây giờ khá là trầm tĩnh và gần như cậu ấy chẳng nói một lời nào trừ lúc gọi tôi qua đường. Cảm giác như hôm nay cậu ấy là một người khác vậy.
Nhưng dù Đăng có là người thế nào đi nữa, thì sự im lặng đang bủa vây khiến tôi chẳng mấy tự nhiên.
Nghĩ về bộ phim lúc nãy, tôi cố gợi chuyện.

-         Đăng thích nhân vật nào nhất trong " Kẻ cắp mặt trăng" vậy?

Đăng hơi lúng túng. Có vẻ như cậu ấy có chút bất ngờ khi nghe thấy tôi hỏi vậy. Mãi sau, cậu ấy mới trầm ngâm.

-         Thực ra, tớ… không để ý nội dung cho lắm.

Tôi mắt tròn mắt dẹt. Sao đi xem phim lại không để ý nội dung vậy trời? Huống hồ nguyên trong lúc xem phim, cả hai chúng tôi đâu có nói chuyện gì cho cam? Tôi nhướn mày khó hiểu.

-         Sao kì vậy?

Đăng càng lúng túng hơn.

-         Tớ không tập trung được.

Tôi càng tiến tới.

-         Sao lại thế?

Đăng buột miệng.

-         Tim tớ đập loạn xạ.

Sau câu trả lời của Đăng, cả  tôi và người đối diện đều ngỡ ngàng. Nhưng chẳng hiểu sao, nhìn dáng vẻ ngập ngừng và khuôn mặt đang dần đỏ ấy, tôi lại phì cười.

-         Hahaha….

Đăng cười một cách khổ sở, hỏi lại.

-         Sao Ki lại cười?

-         Haha… Tớ không nghĩ cậu lại dễ ngượng như vậy…- Tôi cố nhịn cười, nén giọng hỏi lại - Tớ tưởng cậu là một chàng trai "bạo dạn" lắm.


Đăng nghe tôi nói vậy, thật thà khai.

-         Đấy là khi tớ đã chuẩn bị thôi. Cũng nghĩ rằng mọi chuyện đơn giản, nhưng đi với cậu, trong đầu nghĩ có nhiều chuyện để nói, nhưng lại không biết nên nói điều gì.


Một buổi chiều cùng Đăng dạo quanh mấy con phố cổ Hà Nội, tôi không còn nhận ra Đăng mà tôi từng nghĩ nữa.
Người tên Đăng trước kia trong mắt tôi chỉ có hai từ " Phiền phức". Còn người đi cùng tôi chiều nay, lại là một chàng trai ấp áp và hiền khô đến bất ngờ.
Tôi nghĩ Đăng phải là chàng trai bạn dạn, nhiều chuyện và đào hoa. Nhưng không. Cậu ấy khá dụt dè, nói vừa đủ và khiến người khác phải phì cười vì cách nói chuyện chân thực một cách ngây ngô.
Khi tôi có nói với Đăng về hình ảnh trước đây của cậu ấy trong mắt tôi, Đăng chỉ rụt rè giải thích.

-         Vì trước đó để có dũng khí tặng cậu một bông hoa, tớ phải tập tành trước gương cả chục ngày!

Tôi ngỡ ngàng nhìn nụ cười vẫn còn trên khuôn mặt phía trước, cậu ấy thật hiền!



Cuối chiều, Đăng có đưa cho tôi một cánh chuồn chuồn nhỏ được làm bằng lá. Cậu ấy dặn tôi nên để ở cửa sổ, như vậy nhìn chuồn chuồn sẽ giống như thật. Tôi nhìn cánh chuồn nhỏ trong tay, khẽ gật đầu.

                ***

Tôi về nhà khi trời cũng đã xâm xẩm tối. Lạch cạch tra chìa khóa để mở cổng, tôi lờ mờ thấy một bóng người trong góc tối, cũng đoán ra rằng đó là Ju.
Có gì khó, nhà Ju ngay cạnh nhà tôi. Đã là như vậy từ khi chúng tôi còn nhỏ xíu. Đoán chắc rằng cậu ấy vừa đi chơi bóng về, nên tôi định bụng cũng chẳng mở lời, chỉ khẽ mở cổng đi vào. Nhưng chừng được ba bước chân, phía bên kia, Ju đã cười cười.

-         Mới đi chơi về đấy hả Ki?

Tôi không quay lại, trả lời nhẹ tênh.

-         Ừ.

-         Vui không?

-         Ừ. Vui.



Sau rồi không thấy Ju nói gì thêm, tôi đi thẳng vào nhà.

---

Tôi biết là tôi chẳng có lí do gì để giận Ju cả. Nhưng chẳng hiểu sao, tôi chẳng thể nói chuyện bình thường với Ju kể từ mấy hôm trước.
Vẫn biết tính Ju một khi quyết định điều gì, sẽ chẳng bao giờ hay dễ dàng gì thay đổi. Nhưng trước đó, tôi vẫn ương bướng và phủ nhận, để cố gắng thay đổi câu trả lời của Ju.

-         " Chúng ta sẽ mãi là những người bạn tốt Ki nhé!"

Đây là câu trả lời thứ 9. Đúng, câu trả lời thứ 9 mà tôi nhận được khi nói với Ju rằng:

-         " Ju, tớ thích cậu. "

Và lần nào cũng vậy, giọng nói nhẹ bâng của Ju như khiến những vệt nắng cuối cùng trước mắt tôi trở nên nhòe nhoẹt. Lần nào trở về nhà, tôi cũng khóc tu tu lên như một đứa trẻ. Sao Ju lại không thể nào hiểu được tôi? Và tại sao, dù biết rõ ràng Ju sẽ trả lời như vậy, cuối thu năm nào tôi cũng hỏi Ju câu hỏi ấy?

Tôi biết Ju từ khi chúng tôi vẫn còn là những đứa trẻ. Cả hai đều không có anh chị em ruột nên chúng tôi thân nhau lắm.
Ngay từ nhỏ, Ju đã luôn bảo vệ tôi. Ở bên cạnh Ju, tôi chẳng phải lo lắng về điều gì. Và cũng chẳng biết từ bao giờ, trong suy nghĩ của tôi, Ju sẽ là chàng trai duy nhất mà tôi quan tâm.

9 mùa Thu đi qua. 9 mùa Thu tôi mạnh bạo đứng trước mặt Ju để nói 4 từ " Ju, tớ thích cậu". Những ngày đầu, cả tôi và Ju đều phì cười vì câu nói ngây thơ thời thơ ấu. Rồi khi chúng tôi vào cấp 3, câu nói ấy cũng chẳng khiến khoảng cách của chúng tôi thay đổi, ngược lại, chúng tôi nghĩ nó là kỉ niệm.
Cho đến khi chúng tôi bước chân vào Đại học, và giờ đã là năm 3, tôi không còn những cảm giác như những mùa Thu trước nữa. Thì ra, sau tất cả, Ju vẫn chỉ coi tôi là một người bạn. Và sự thực là, tôi không hiểu Ju như những gì mà tôi vẫn nghĩ.
Bất giác, tôi thấy mệt mỏi.

Nhìn xuống cánh chuồn nhỏ trên cửa sổ, nụ cười trong veo của Đăng như ẩn hiện đâu đó. Những dòng suy nghĩ mơ hồ xen lẫn trong những dòng kí ức nặng trịch; tôi có đang vì giận Ju, vì tình cảm không được đáp trả, mà gặp mặt Đăng không vậy?!!


***

 Như mọi ngày, Ju vẫn sẽ chờ tôi dưới cổng để cùng đi học. Nhưng hôm nay, tôi đứng đợi Ju đã lâu mà vẫn chưa thấy cậu ấy ra ngoài. Định bụng qua nhà để gọi thì điện thoại đã rung lên bần bật, tin nhắn của Ju.

-         Tớ đi học trước Ki nhé. Tớ có chút việc.

Lần đầu tiên tôi đi học mà không có Ju đi cùng.

Con đường từ nhà tới trường cũng chẳng xa là mấy, chỉ cách có hai tuyến xe Bus. Bình thường thì Ju vẫn chở tôi bằng xe đạp, nhưng hôm nay thì tôi chỉ có thể đi bộ.

Cuối tháng 10, thời tiết làm mình làm mẩy. Mới hôm qua có chút nắng, hôm nay đã lầm lì với những đám mây dầy cộp. Ngoài đường, hương sữa thoang thoảng. Mọi lần thì Ju ít khi chở tôi qua con đường trồng nhiều hoa sữa này lắm, cậu ấy thường đi lối tắt, chỉ đến khi tôi làm mặt giận dỗi nhất quyết đòi Ju phải chở tôi qua con đường hoa sữa này, cậu ấy mới bình tĩnh lấy áo khoác chùm kín đầu và phóng như bay. Dễ hiểu thôi, Ju cực ghét hoa sữa. Còn tôi thì mê đắm đuối thứ hương thơm đặc trưng cho những ngày sắp Đông này.

Tôi vẫn một mình đi trên con đường đầy hoa sữa và tận hưởng cảm giác dễ chịu này một mình, cho tới khi phía sau có tiếng gọi.

-         Hey Ki.

Quay người lại, tôi gặp nụ cười của Đăng. Nụ cười vẫn trong veo như ngày hôm qua tôi thấy, lạ mà quen đến lạ thường.

-         Sao cậu lại ở đây? - tôi hỏi.

-         Tớ vẫn luôn ở đây mà.

Trong khi tôi vẫn còn nhíu mày khó hiểu, Đăng đã bắt kịp bước chân tôi, cậu ấy chậm rãi đi bên cạnh.
Thì ra, đây là con đường mà Đăng vẫn hay đi học. Con đường nhỏ này nằm sát ngay cạnh con đường mà tôi và Ju vẫn thường đi học qua. Thi thoảng vào những buổi chiều rảnh rỗi, khi những lần Ju đi đá bóng ở tít bên sân vận động bên kia, tôi có qua đây chỉ để hít hà hương hoa sữa.

Giọng Đăng trầm trầm.

-         Tớ biết cậu từ cái lúc mà cậu không biết tớ là ai.

Vậy ra, những lần tưởng  như một mình nơi con đường mà tôi nghĩ chẳng có ai qua đây, thì vẫn có một chàng trai chiều nào cũng âm thầm đợi tôi nơi con đường này. Đăng nói, đây là con đường trái tim của cậu ấy. Là con đường mà mỗi khi Đăng buồn, cậu ấy thường ra đây để nhìn ra cánh đồng đầy cỏ lau phía trước. Là mỗi khi vui, cậu ấy ra đây chăm vài nhánh hoa cạnh mấy gốc sữa xù xì đằng kia. Hay khi có tâm trạng, cậu ấy vẫn thường hét toáng lên ở khoảng không nơi này.
Con đường này, chứa đựng những bí mật và cảm xúc của Đăng. Đăng cũng nói, nơi này trái tim cậu ấy đã loạn nhịp.

Đăng chân thành kể cho tôi nghe về những bí mật của cậu ấy. Nghe Đăng kể, tôi thấy con đường mình đang bước lung linh một cách lạ thường. Bỗng nhiên, tôi nảy ra ý muốn được ngắm nhìn những đóa hoa, hay những bí mật mà Đăng đã khám phá ở nơi đây.
Nghe thấy lời đề nghị của tôi, Đăng vui lắm. Đôi mắt nâu nâu như mặt hồ sớm, bình yên đến lạ thường, cậu ấy hứa buổi chiều, khi cả hai được nghỉ, Đăng sẽ chỉ tôi những góc khuất nơi đây.

---



Gặp tôi sau giờ tan trường, Ju có vẻ hồ hởi lắm. Cậu ấy nhìn dáng vẻ nặng nhọc của tôi khi đang ôm một chồng sách, vội vàng nói.

-         Để tớ mang giúp về cho. Xin lỗi vì sáng nay để cậu đi bộ.

Tôi ngó lơ lời đề nghị của Ju, bĩu môi, chọc.

-         Có việc gì quan trọng hơn việc chở tớ đi học à?

Ju cười hì hì, một tay đỡ lấy chồng sách của tôi, tay kia véo má tôi một cái, cười cười.

-         Chiều nay rảnh không?

Tôi nhăn nhó xoa má, buột miệng trả lời.

-         Có. Sao không?

-         Đi với tớ. Cho biết bí mật vì sao dạo gần đây tớ hay bận thất thường.

Nói rồi, Ju quàng tay tôi, cười giòn tan bước ra khỏi cổng trường.


Đấy, Ju vẫn khiến mọi người trong lớp tôi hiểu lầm rằng chúng tôi là một đôi như vậy. Và tôi thì vẫn mong điều đó có thể thành hiện thực. Nhưng Ju thì khác, cậu ấy có thể thấy nét mặt khó chịu của tôi, có thể chịu tất cả những lời nặng nề của tôi khi tôi nói cậu ấy vô tâm, hay thậm chí, còn lặng yên để tôi đánh. Nhưng vào ngày hôm sau, Ju vẫn cười với tôi bằng nụ cười rạng rỡ nhất. Như thể rằng giữa chúng tôi chẳng có gì xảy ra, như thể rằng tình bạn giữa chúng tôi vẫn đẹp như những ngày đầu tiên. Và đó là lí do, tôi chẳng bao giờ giận Ju lâu được. Có chăng, đó cũng là cách mà chúng tôi giữ được tình bạn này lâu dài đến vậy.



Về đến nhà, tôi mới sực nhớ ra buổi hẹn chiều nay với Đăng. Nhưng có chăng, tôi sẽ chẳng tới con đường lộng gió ấy được.
Ngậm ngùi soạn một tin nhắn cho Đăng, một lúc sau, tôi nhận được tin nhắn của cậu ấy. Đăng vẫn gửi cho tôi một tin nhắn như bao lần khác " Không sao đâu. Ki bận thì để hôm khác vậy."

Thực ra, đây không phải là lần đầu tiên tôi chối Đăng. Suốt hai năm, tôi chẳng bao giờ chấp nhận một cuộc hẹn nào của Đăng cả. Lần nào đọc xong tin nhắn của Đăng, tôi cũng nhấp vào mục Delete ngay sau đó.
Đôi khi, tôi thấy Đăng thật sự ngốc. Dù biết tôi chẳng bao giờ trả lời tin nhắn, dù biết tôi chẳng để ý đến, những vẫn tin tôi. Nhiều khi, thấy Đăng giống tôi ghê gớm. Giống như tình cảm của tôi dành cho Ju vậy, dù biết Ju chỉ coi tôi là một người bạn, tôi vẫn cứ mãi dõi theo bước chân của Ju.
Nhưng chẳng phải mới đây thôi, tôi đã cảm thấy mệt mỏi về điều ấy ư? Chẳng phải là tôi đã quyết định sẽ quan tâm nhiều hơn đến Đăng ư?

Nghĩ là vậy, nhưng nụ cười của Ju vẫn khiến tôi xiêu lòng.

***

Ju chở tôi tới một quán Kem khá lạ. Trước giờ Ju vẫn không ăn Kem bởi cậu ấy bị viêm họng. Nhìn vẻ sửng sốt của tôi, Ju phì cười.

-         Sao phải ngạc nhên vậy?

Tôi lườm Ju nghi ngờ.

-         Sao lại dẫn tới quán Kem, ý gì vậy.

Ju đảo mắt một lượt nhìn vào quán Kem, sau rồi nhún vai.

-         Gặp một người.

Tôi không biết rằng Ju sẽ dẫn tôi tới gặp một người nào đó, nên là cứ ngây ngưởi ra một chỗ. Mãi cho tới khi cảm giác có một bàn tay nào đó kéo đi, tôi mới giật mình nhìn lên.

-         Đi thôi. Cô  ấy ngồi ở phía kia.

Và cho đến khi đã ngồi vào chiếc ghế đối diện với một người mà tôi chưa từng gặp mặt, tôi vẫn không thể nói lên được lời nào.

-         Ki à, đây là bạn gái của Ju. Tên Trang. Kém mình một tuổi đó.

-         Hi. Em chào chị.

-         Bạn thân nhất của anh đó.

-         Anh Ju suốt ngày kể về chị, bây giờ em mới được gặp chị. Hi

-         Anh bảo em đến gặp bạn anh từ tuần trước rồi còn gì?

-         Đấy, hôm đó em bận học mà.

-         Em chỉ được cái lí sự thôi.

-         Anh đấy. Toàn chọc em.

-         Ơ……Ki, cậu sao thế?

Nãy giờ, tôi vẫn nhìn vô thức vào cốc nước phía trên bàn. Cảm giác cổ họng nghẹn đắng, những lời lẽ của Ju và cô gái phía trước kia chẳng khác nào những mũi tên vô hình vậy, chợt thấy hụt hẫng đến vô cùng. Giấu nhẹm những giọt nước mắt trực rơi, tôi nghẹn ngào.

-         Ju. Tớ có việc về trước.


Tôi chạy vội ra ngoài, sau lưng, chẳng nghe thấy tiếng của Ju, chỉ có tiếng cô gái bên cạnh vẫn cố gọi tên tôi một cách khó hiểu.

Tôi không mảy may dừng lại, chỉ cố chạy thật nhanh khỏi con đường mà trước giờ Ju chưa bao giờ chở tôi tới. Chạy thật nhanh để xóa nhòa đi ánh mắt dịu dàng của Ju khi nhìn cô gái ấy.
Ju thật tàn nhẫn, thật tàn nhẫn. Sao lại dẫn tôi đi gặp cô gái ấy, sao lại khiến đầu óc tôi trống rỗng, sao lại khiến tôi lẻ loi như vậy?


***


    Tối muộn, Ju có gọi điện cho tôi. Tôi chẳng buồn bắt máy. Vẫn biết rằng Ju chẳng làm gì sai, và tôi chẳng có lí do gì để giận Ju cả, tôi vẫn không đủ can đảm để nói chuyện với cậu ấy vào lúc này.
Biết rằng thể nào Ju cũng qua nhà tìm tôi, nên tôi vội rời khỏi nhà. Chẳng biết là đang chạy trốn điều gì, chẳng biết là sẽ đi đâu vào lúc tối muộn thế này, chỉ biết rằng ra khỏi nhà, đến một nơi nào đó mà tôi không gặp Ju là được.

Tôi cứ đi trong vô thức như vậy, cho đến khi ngẩng đầu lên, ngỡ ngàng nhận ra con đường hoa sữa quen thuộc. Đôi mắt nâu nâu trong phút chốc lại hiện lên rõ nét, tôi đã từ chối Đăng, từ chối Đăng để đi cùng Ju. Còn Ju thì dẫn tôi tới gặp cô gái mà Ju thích.
Hệt như một cuộc rượt đuổi vậy. Tôi cứ mải miết chạy theo Ju, để đến khi dừng chân lại, chợt nhận ra mình đã làm tổn thương một ai đó.



Tôi chậm rãi đi trên con đường đầy hương sữa lẫn trong sương khuya. Muộn rồi, cảnh vật yên tĩnh đến lạ thường. Tiếng gió, tiếng côn trùng, tiếng lá xào xạc dưới chân trong phút chốc khiến tôi tĩnh tâm hơn trước.

Nhưng, hình ảnh phía trước kia, lại khiến mắt tôi cay xè.

Trong làn sương mờ mờ, Đăng vẫn đứng đó. Vẫn đứng cạnh gốc cây sữa xù xì  và hướng mắt về cánh đồng cỏ lau phía trước. Cánh đồng cỏ lau mà sáng nay thôi, tôi còn nhoẻn miệng cười, còn hồ hởi nói muốn Đăng dẫn đi tham quan.
Nhưng rồi, tôi lại chẳng đến.
Vậy mà Đăng vẫn đứng đó đợi tôi, đợi cả buổi chiều.

Nhìn bóng Đăng đổ dài dưới ánh điện, bất giác thấy bản thân mình thật ích kỉ. Tôi chẳng bao giờ để tâm tới tình cảm của Đăng, chẳng bao giờ cho Đăng cơ hội để đến gần mình. Vậy mà Đăng vẫn lặng lẽ đứng đó đợi tôi, lặng lẽ quan tâm tôi. Đăng à, cậu ngốc quá.

Tôi khóc òa lên. Những ngày ném bó hoa của Đăng vào một xó, những ngày la ỏm tỏi, những tin nhắn cụt lủn từ chối, những lần né tránh…..Tất cả hiện lên rõ mồn một trong tâm trí. Rõ ràng, tôi chẳng bao giờ đối xử công bằng với cậu ấy cả.

-         Ủa. Ki?

Nghe thấy giọng nói của Đăng, nhìn thấy đôi mắt đầy lo lắng của cậu ấy, tôi càng khóc to hơn. Tôi ngồi thụp xuống đường, khóc òa lên thành tiếng.
Giọng Đăng càng lúc càng lúng túng.

-         Sao vậy Ki?..... Xin lỗi, Đăng xin lỗi…Đừng khóc nữa.

Tôi gào lên qua làn nước mắt.

-         Cậu có lỗi gì mà phải xin hả?

-         Tớ…..Xin lỗi vì đã gặp Ki ở đây. Tớ……..

-         Cậu ngốc lắm!


Tôi nắm chặt lấy áo Đăng, vẫn cứ khóc như chưa bao giờ được khóc. Đăng ngồi bên cạnh, bàn tay đủ ấm siết nhẹ lấy tay tôi, cậu ấy vẫn đợi tôi.


-- the end --





Chủ Nhật, 17 tháng 11, 2013

Chạm tay vào hạnh phúc - Phần 2.


Linh Vy đã nhận lời ghi âm bản nhạc đó cho Duy Anh. Họ gặp nhau gần như là mỗi ngày. Và vì lo lắng cho cô nên An Nhiên lúc nào cũng đi cùng Linh Vy. Bản nhạc không quá khó nhưng hơi dài nên Linh Vy phải tập đi tập lại nhiều lần mới thuộc được. Họ thường gặp nhau trong phòng tập đàn ở nhạc viện nơi Linh Vy và An Nhiên đang theo học. Cứ mỗi lần Linh Vy tập đàn, Duy Anh ngồi nghe một lúc rồi lại quay sang hỏi An Nhiên:
‘Em thấy sao?’
‘Rất hay, đã khá hơn lần trước rồi’
Một lần, cô buột miệng quay sang hỏi anh:
‘Anh và Linh Vy đang hẹn hò với nhau à?’
Duy Anh cười mỉm:
‘Em có vẻ không thoải mái với việc đó’.
An Nhiên nhìn thẳng về phía trước, đáp nhanh:
‘Linh Vy rất ngây thơ’.
‘Đúng vậy, và còn rất tốt bụng’.
An Nhiên không nói gì nữa, chạy lại đứng cạnh Linh Vy. Duy Anh nhìn hai cô gái, anh đã nghe về chuyện của An Nhiên, Linh Vy đã kể cho anh. Đúng như anh nghĩ, cô ấy không ưa anh vì nghĩ anh cũng giống như anh chàng tên Thiên Minh nào đó. Và cũng đúng như anh nghĩ, cô ấy luôn cho rằng người khác ngây thơ, nhưng chính cô ấy mới là người ngây thơ nhất. Chỉ vì một người con trai mà không còn niềm tin vào tình yêu thực sự nữa. Như vậy, chẳng phải là quá ngây thơ hay sao?
Linh Vy có cảm giác đây là những ngày hạnh phúc nhất của cô từ trước tới giờ. Mỗi ngày đều được gặp Duy Anh, dù họ chẳng nói với nhau nhiều chuyện nhưng chỉ riêng việc được nhìn thấy anh thôi đã đủ làm cô vui rồi. Linh Vy biết công việc của Duy Anh đã kết thúc từ lâu, lẽ ra anh đã phải quay lại Đức. Nhưng anh vẫn còn ở đây. Nghĩ đến đó mặt cô hơi đỏ lên. Liệu có phải anh ở lại là vì cô không nhỉ?.Nếu anh bảo cô hãy sang Đức cùng anh, liệu cô có đi cùng anh không?. Nghĩ đến đó, Linh Vy bỗng ngừng lại. Cô vừa liên tưởng anh họ của mình-Thiên Minh. Và cô chợt nhận ra hình như cô hơi vô tâm quá, cứ rủ An Nhiên đi cùng mà không nghĩ mình sẽ chạm tới quá khứ đã ngủ yên của An Nhiên. Liệu khi nhìn cô và Duy Anh, An Nhiên có nghĩ tới Thiên Minh hay không?. Linh Vy cắn nhẹ môi, cô cảm thấy mình thật ích kỉ, cô có cảm giác tội lỗi là đang đào bới lại những kí ức tưởng chừng đã lãng quên của An Nhiên.
Duy Anh xoa nhẹ tai mấy cái sau hơn một tiếng nghe điện thoại của gia đình. Bố mẹ anh vừa thay phiên nhau giục Duy Anh hãy nhanh chóng quay trở lại. Chỉ còn hơn một tháng nữa là anh phải học tiếp, không còn nhiều thời gian nữa. Duy Anh nhìn lịch treo tường. Họ chỉ mới quen nhau hai tháng, có quá sớm nếu anh cho cô biết tình cảm của mình hay không?. Liệu cô có chấp nhận không?. Anh không yêu cầu cô phải đi cùng anh. Nhưng anh muốn cô chờ anh. Liệu cô có thể làm được điều đó không?. Anh đi đi lại lại trong phòng, cố tìm kiếm câu trả lời cho những câu hỏi liên tiếp trong đầu mình. Đã bao ngày họ nói chuyện cũng nhau, anh đã hiểu cô nhiều hơn, và dù giữa họ có rất nhiều quan điểm khác biệt, anh vẫn yêu cô. Duy Anh đã cố gợi ý cho cô hiểu anh có tình cảm với cô, anh đã hơi một lần nói: ‘Em đã từng yêu một người có rất nhiều điểm chung với mình. Vậy thì lần tới, em hãy thử yêu, một người khác em xem sao’.
Duy Anh nghĩ một lời tỏ tình rõ ràng như vậy, cô hẳn đã hiểu ý anh. Mà nếu như không hiểu, thì hẳn cô đã đáp trả lại anh ngay tắp lự với những triết lí khô khan của cô, chứ không im lặng như thế. Như mọi lần, Duy Anh luôn đi cùng xe buýt với Linh Vy cho tới tận nhà cô. Nhưng hôm nay, sau khi An Nhiên xuống xe trước, Linh Vy bỗng cảm thấy buồn. Có cái gì đó đè nặng lên cô. Cô nhìn chiếc ghế trống ở giữa hai người, nhận ra là anh chưa bao giờ ngồi dịch lại gần cô. Lúc đầu Linh Vy nghĩ là do họ mới quen nhau nên anh còn dè chừng, không muốn cô hiểu nhầm. Nhưng đã bao ngày trôi qua, đã bao lần gặp gỡ, đi về cùng nhau mà anh vẫn luôn ngồi cách xa cô. Linh Vy thấy hụt hẫng. Cô biết mình đã trông đợi quá nhiều. Cô đã tự dệt nên những ảo tưởng anh sẽ ngồi lại gần cô, và cô có thể nghe rõ từng nhịp tim anh đập mạnh lên khi hai người ở cạnh nhau. Nhưng không, tất cả vẫn như thế. Anh vẫn nói chuyện với cô nhưng tuyệt nhiên không hề lại gần cô chút nào. Nét mặt anh vẫn bình thản. Linh Vy bỗng thấy con đường phía trước họ sao quá dài. Và cô có cảm giác nếu không vì bản nhạc kia thì họ sẽ chẳng có gì để nói với nhau.
An Nhiên biết Linh Vy đã yêu Duy Anh. Và cô biết dù mình có cố ngăn cản thì cũng không thể làm được. Tình yêu của Linh Vy dành cho Duy Anh cứ dày lên sau mỗi lần tập đàn, nhưng An Nhiên vẫn chưa thể an tâm được. Cô vẫn chưa thấy được sự chân thành trong mắt Duy Anh. Cô thấy anh quan tâm ân cần tới Linh Vy nhưng như thế vẫn là chưa đủ. An Nhiên sợ một ngày nào đó, Duy Anh sẽ làm tổn thương Linh Vy. Điện thoại của An Nhiên khẽ rung lên, cô đọc tin nhắn và rồi nét mặt cô tái đi. An Nhiên nắm chặt điện thoại trong tay, cô hơi dựa vào thành bàn để đứng vững. Thiên Minh vừa nhắn tin cho cô. Anh muốn gặp cô.
Anh đã ngồi trước mặt cô đây rồi. Anh đã cao hơn trước rất nhiều. Anh vẫn thích mặc áo sơ mi xám như ngày trước. Chiếc áo anh đang mặc là cô đã đi chọn cùng anh, cô thấy xót xa trong lòng. Liệu anh có còn nhớ không?. Cô nhìn đồ uống trước mặt mình. Anh vừa gọi cho cô. Không phải thứ cô thích, không phải thứ ngày xưa mỗi lần đi cùng nhau cô thường uống. Có lẽ, anh đã quên mất rồi. Thiên Minh nhẹ nhàng hỏi:</p>
‘Dạo này em sống thế nào?’.
Cô nhìn anh, thấy nghèn nghẹn trong cổ họng. Bốn năm yêu thương, rồi chia tay, giờ gặp lại nhau, anh hỏi cô những câu xã giao như hai người xa lạ:
‘Em vẫn khỏe, còn anh?’
Anh gật đầu. Rồi cô thấy anh khổ sở tìm một chuyện để nói với cô:
‘Nghe Linh Vy nói em đã mang vứt hết những thứ anh tặng em’.
Cô uống thêm một ngụm trà nhài, nuốt nhẹ một cái:
‘Đúng vậy. Cũng giống như anh đã nhờ Linh Vy mang trả em những thứ em đã tặng anh’.
Anh gật gật đầu. Cô thấy có lẽ cả hai đều không muốn tiếp tục cuộc nói chuyện này nữa. Anh nhìn đồng hồ liên tục, như chỉ chờ cho cô uống xong cốc trà là anh có thể về. Cô hít một hơi thật sâu, rồi nói ra điều đã đè nặng trong lòng cô suốt bấy lâu nay:
‘Thật ra, anh vẫn còn một thứ chưa trả cho em?’
Thiên Minh hơi ngạc nhiên:
‘Còn thứ gì anh còn nợ em sao?’.
Cô gắp thêm một lát chanh nữa cho vào cốc trà của mình:
Nét mặt anh hơi giãn ra. Anh đã hiểu. Giữa họ chưa bao giờ có một lời chia tay chính thức nào cả. Anh chỉ từ từ đẩy cô ra xa mà thôi. Và vì thế mà con tim cô cứ mãi bị ràng buộc với quá khứ. Anh kéo nhẹ vạt áo sơ mi của mình một cái, nói chậm rãi:
‘An Nhiên, em hãy…quên anh đi’.
Và rồi anh đứng lên, bởi biết người như cô, sẽ đợi cho tới khi anh đi hẳn rồi mới khóc. An Nhiên ngồi một mình trong quá. Thiên Minh đã đi rồi. Cô cố kìm không cho mình khóc. Ở đây có nhiều người quá, cô không thể khóc được. bộ cuộc gặp gỡ ngắn ngủi của Thiên Minh và An Nhiên. Thật ra anh chỉ tình cờ đi ngang qua đây nhưng khi nhìn thấy cô qua lớp cửa kính anh đã quyết định nán lại. Và vừa nhìn thoáng qua thì anh đã biết chàng trai kia là ai. Anh bước lại gần bàn, ngồi xuống. Cô ngẩng lên nhìn anh, ánh mắt không còn nghiêm nghị như mọi ngày nữa. Có lẽ cô đã quá mệt mỏi. Hoặc chính cô, cũng đang cần sự an ủi của anh. Duy Anh đặt nhẹ tay mình lên tay An Nhiên, anh không biết phải nói gì. Anh nên khuyên nhủ cô thế nào đây. Và rồi, anh mấp máy môi.
An Nhiên nhìn Duy Anh. Nhưng ngay khi đọc được điều anh đang cố nói thầm, cô vội đặt một ngón tay lên miệng anh, ra hiệu im lặng. Cô không thể để cho anh nói thành tiếng điều anh muốn nói. Nhưng còn cô, cô biết rõ tai mình đã nghe rất rõ rồi. Cô đứng lên, vội chạy đi. Cô không biết tại sao mình phải chạy nhanh như vậy?. Anh đâu có đuổi theo cô đâu. Cô đang chạy khỏi cái gì vậy?. Quá khứ, hiện tại, một lời tỏ tình, một trách nhiệm?.
Một tuần sau, An Nhiên và Duy Anh ngồi đối diện với nhau trong nhà hàng gần nơi An Nhiên ở. Linh Vy không hề biết về cuộc gặp bí mật của họ. An Nhiên nói chậm nhưng rất dứt khoát những lời cô đã chuẩn bị suốt mấy hôm nay:
‘Em sẽ coi như là anh chưa nói gì cả. Và Linh Vy cũng sẽ không biết gì hết’.
Duy Anh nắm lấy tay An Nhiên đang để trên bàn, cô vội rụt tay lại:
‘An Nhiên, sớm muộn Linh Vy cũng sẽ biết. Anh không yêu cô ấy. Người anh yêu là em’.
An Nhiên nói vội:
‘Không đúng, anh chỉ đang nhầm lẫn thôi. Anh không yêu em. Lúc đầu người anh muốn làm quen là Linh Vy cơ mà?’
Duy Anh lắc đầu:
‘Không. Vì sớm nhận ra em và Linh Vy rất thân thiết nên anh mới muốn làm quen với Linh Vy trước. Người anh yêu là em, không phải cô ấy’.
An Nhiên lắc đầu, cô đứng lên rồi chạy nhanh ra khỏi quán. Làm Linh Vy bị tổn thương không bao giờ là điều cô muốn. Cô biết rõ Linh Vy rất yêu Duy Anh, làm sao cô có thể? Tối hôm đó, điện thoại của An Nhiên tiếp tục bị tấn công dồn dập bằng những tin nhắn của Duy Anh.
‘Anh muốn gặp em’.
‘Chúng ta không nên gặp nhau nữa’.
‘Tại sao?’
‘Anh tự biết lí do’.
‘Vì em cũng yêu anh đúng không?’
‘Không. Anh nhầm rồi’.
Duy Anh nhìn tin nhắn một lúc rồi nhắn trả lời:
‘Anh không nhầm. Nếu không yêu anh, thì sao em phải thấy tội lỗi như thế?’
An Nhiên không nhắn trả lời Duy Anh nữa. Cô đi lại trong phòng, và cái cảm giác xẩu hổ thì vẫn còn đè nặng lên tâm trí cô. Cô không thể dối lòng mình được. Đúng là khi nghe Duy Anh thổ lộ tình cảm của mình, cô đã thấy có chút xao xuyến. Và cô nhận ra mình cũng đã dành rất nhiều thời gian nghĩ về anh, hay ít nhất là nghĩ về những lời anh nói. Cô đã hơn một lần ngầm so sánh những điểm khác biệt giữa hai người và tự hỏi liệu có khi nào họ có thể dung hòa được sự khác nhau đó không?. Trước đây, cô nghĩ mình không muốn Duy Anh thân thiết với Linh Vy là vì cô sợ anh sẽ làm Linh Vy bị tổn thương. Nhưng bây giờ, suy nghĩ lại, cô có cảm giác mình không muốn vì cô đã ghen tỵ. Ghen không phải vì Linh Vy dành nhiều thời gian cho Duy Anh mà quên bẵng người bạn như cô. An Nhiên ghen vì nghĩ Duy Anh không hề để ý tới mình.
Linh Vy không hiểu tại sao đột nhiên An Nhiên lại không muốn đi tới buổi tập đàn với mình. Cô đã cố năn nỉ nhưng vẫn không thể làm lay chuyển được An Nhiên. Sau buổi tập đàn, Linh Vy tới thăm An Nhiên. Cô mua rất nhiều đồ ăn ngon, tất cả đều là những món An Nhiên thích. Bố mẹ An Nhiên đi vắng, chỉ có mình cô ở nhà. Hai người đang ăn thì có tiếng chuông cửa. Đang ngồi gần cửa hơn nên Linh Vy theo phản xạ liền chạy ra mở. Người vừa bấm chuông là Duy Anh. Linh Vy nhìn anh trân trân. Rồi cô cúi xuống, nhìn bó hồng trên tay anh. Cô quay lại nhìn An Nhiên rồi ngay lập tức hiểu ra mọi chuyện. Cô luống cuống, nói mình có chuyện gấp, rồi cầm túi xách rồi chạy vội ra khỏi phòng. Còn lại mình An Nhiên trong bếp. Bó hoa trên tay Duy Anh rơi xuống đất từ lúc nào. Anh nhìn cô, hiểu ra rằng bây giờ sẽ càng khó khăn hơn để cô chấp nhận tình yêu của anh.
An Nhiên ngồi căng chỉnh lại dây đàn trong tiền sảnh khách sạn. Đã mấy tuần này Linh Vy không đến biểu diễn cùng nhóm. Mọi người đều hỏi An Nhiên có chuyện gì đã xảy ra với Linh Vy. Cô chẳng thể nói gì được. Sao cô có thể nói tất cả đều là lỗi của cô. Vì có cô ở đây nên Linh Vy mới không đến. Thiếu đi người đàn tranh, ban nhạc vẫn chơi theo lịch nhưng những bản nhạc dường như không còn trọn vẹn được nữa.
Duy Anh đứng lẳng lặng trong góc phòng, ánh mắt không ngừng hướng về phía An Nhiên. Từ sau lần anh đến thăm cô một cách bất ngờ, cô đã tránh mặt anh. Không có cách nào gặp được An Nhiên, Duy Anh đành phải tới đây. Anh biết anh luôn có thể tìm được cô ở nơi này. Anh muốn bước đến bên cạnh cô. Anh muốn nói với cô anh nhớ cô biết chừng nào. Anh muốn nói cô hãy lắng nghe trái tim mình, có được không?.Nếu trái tim mách bảo cô rằng anh là người dành cho cô, thì xin cô hãy cho mình một cơ hội. Duy Anh muốn An Nhiên cho phép bản thân mình ‘ngã vào tình yêu’ một lần nữa. Còn nếu như trái tim cô nói với cô rằng cô không hề yêu anh, thì anh cũng sẽ chấp nhận bước ra khỏi cuộc đời cô, trả lại cho cô những ngày bình yên mà anh chưa đến.
An Nhiên biết anh vẫn âm thầm dõi theo cô từ nãy giờ. Cô có thể tránh mặt anh, có thể không trả lời tin nhắn của anh, có thể xóa đi những cuộc gọi nhỡ của anh. Nhưng cô không thể ngăn cản anh tới đứng ở tiền sảnh khách sạn này. Thỉnh thoảng ánh mắt họ giao nhau, An Nhiên lại có cảm giác Duy Anh sao mà giống Thiên Minh đến thế. Và cô cảm nhận ngón tay mình hơi chùng xuống, run run vì sự nhầm lẫn giữa thực tại và quá khứ. Nhưng rồi lúc bình tâm lại. nhìn sang vị trí trống bên cạnh, An Nhiên lại nhắc nhớ mình dù cô có hay không nhầm lẫn hai người con trai với nhau thì ở giữa cô và Duy Anh vẫn luôn có Linh Vy. Tối hôm đó, An Nhiên nhắn một tin cho Linh Vy:
‘Giữa chị và Duy Anh không có gì cả. Chị không có tình cảm gì với anh ấy hết’.
<p>Linh Vy không nhắn lại gì cho An Nhiên nhưng hai ngày sau cô đã tới biểu diễn cùng ban nhạc. Duy Anh vẫn đứng ở góc phòng, nhìn hai cô gái chơi đàn. Linh Vy cố gắng không nhìn anh nhưng thỉnh thoảng cô vẫn liếc nhanh một cái. Và rồi, cô thấy anh nhìn lại, nhưng không phải là nhìn cô, mà là An Nhiên. Mỗi lần như thế, Linh Vy lại càng buồn nhiều hơn. Đôi mắt cô hơi cụp xuống, cố gắng giữ chặt giọt nước mắt trên bờ mi. Cô đã biết tất cả sự thật. Cô đã biết chẳng hề có bản nhạc nào hết, anh chỉ muốn thông qua cô được gặp An Nhiên thôi. Thế mà lẽ ra phải trách anh, thì cô lại trách anh. Cô đã sai rồi.
9 giờ tối, thời gian biểu diễn kết thúc, trưởng nhóm đang ra hiệu cho mọi người chuẩn bị chào tạm biệt những vị khách đứng trong tiền sảnh như mọi lần thì Linh Vy chạy lại gần, nói thầm vào tai anh vài lời. Anh hơi chau mày lại, ngạc nhiên vì yêu cầu lạ lùng của cô gái nổi tiếng e dè này. Nhưng rồi anh cũng đồng ý, vì nghĩ đến cuối rồi, chắc cũng chẳng còn ai để ý nữa. Nói rồi anh ra hiệu cho những thành viên còn lại của bạn nhạc cầm nhạc cụ đứng lui lại phía sau.
Linh Vy kéo chiếc đàn tranh lại gần mình, cô ngẩng lên nhìn Duy Anh một chút rồi bắt đầu chơi. Khi những nốt nhạc đầu tiên cất lên, cô lại ngẩng lên nhìn anh một lần nữa. Và cô mỉm cười, một nụ cười buồn. Anh đã hiểu ý cô. Linh Vy đang chơi cho Duy Anh nghe bản nhạc đã gắn kết cô và anh suốt thời gian qua. À không, thật ra là, cô đang nói lời tạm biệt với anh. Linh Vy đã được một trường ở Nhật Bản nhận sang học thanh nhạc. Cô chỉ mới biết mình được nhận ngày hôm qua. Cô nghĩ có lẽ lúc này ra đi là sự lựa chọn tốt nhất cho cô. Linh Vy cũng không muốn bỏ lỡ cơ hội này, và hơn bao giờ hết, cô biết An Nhiên sẽ không bao giờ có đủ can đảm đến với Duy Anh nếu như cô vẫn còn ở đây. Vậy thì cô sẽ ra đi. Nhưng trước khi đi, Linh Vy vẫn muốn thực hiện lời mình đã từng hứa với Duy Anh. Cô biết giữa họ ngay từ đầu đã là một lời nói dối, có lẽ Duy Anh đã quên những gì anh đã nói với Linh Vy. Nhưng cô vẫn chưa quên. Và có sao đâu nếu họ nói lời tạm biệt nhau nhẹ nhàng như thế này. Suốt hai tháng tập miệt mài, bản nhạc này đã khắc sâu trong tâm trí của Linh Vy, đến mức cô có cảm giác bây giờ nhắm mắt lại vẫn có thể đánh trôi chảy được. Nhưng đồng thời cô cũng biết, suốt cuộc đời này, cô sẽ không chơi nó một lần nào nữa, sẽ không để ai nghe thấy một lần nữa.
‘Chỉ một lần này nữa thôi. Em cho phép mình nhớ đến anh một lần nữa. Và chỉ như thế thôi, rồi em sẽ cố quên anh đi’.
An Nhiên bồi hồi đứng tiễn Linh Vy ở sân bay, cô biết tin Linh Vy sẽ đi du học muộn quá. Cô chưa có sự chuẩn bị gì về tâm lí cả. An Nhiên nhớ lại, buổi tối hôm trước, Linh Vy bất ngờ tới nhà An Nhiên, chào mẹ cô xong, Linh Vy chạy ngay vào phòng An Nhiên, rút từ trong túi ra chiếc gối nhỏ có thể gập lại được rồi nhanh nhảu nói:
‘Chị à, tối nay hai chị em mình ngủ với nhau nhé. Giống như hồi trước ấy’.
Đêm đó, hai người nằm cạnh nhau, tự dưng cảm thấy gượng gạo như hai người xa lạ. Họ nói những chuyện linh tinh. Linh Vy kể cho An Nhiên nghe lớp cô mới có một giảng viên rất khó tính, rồi An Nhiên lại kể cho Linh Vy chuyện lớp trưởng vừa được nhận huy chương vàng trong một chương trình âm nhạc. Họ tránh không đề cập gì tới Duy Anh. Nửa đêm, đột nhiên Linh Vy quay mặt vào tường rồi nói bâng qươ:
‘Chị à’
‘Ừ, sao em?’
‘Em rất nhớ chị’.
An Nhiên không dám quay lại nhìn Linh Vy nữa. Cô cũng rất nhớ người em gái của mình. Đã từ lâu rồi, từ khi có Duy Anh xuất hiện, họ không còn thân thiết như trước nữa. Cô đã để một người con trai xen vào tình bạn của mình quá sâu.
Trong sân bay, khi mọi người xung quanh đều lần lượt ôm tạm biệt Linh Vy, An Nhiên vẫn đứng im. Rồi ánh mắt cô và Linh Vy chạm vào nhau. Vẫn giống như mọi lần, chẳng cần nói một lời nào, thì họ vẫn hiểu nhau. An Nhiên thở dài. Cả cô và Linh Vy, không biểu lộ một sự tức giận hay ganh tị nào. Nhưng cứ như thế, họ làm tổn thương nhau bằng chính những xúc cảm của mình, bằng chính sự im lặng của họ. Đã sắp đến giờ phải vào trong, Linh Vy bước lại gần An Nhiên, quàng nhẹ hai tay qua vai cô bạn rồi nói rất nhỏ, chỉ đủ cho An Nhiên nghe thấy:
‘Hãy sống vui vẻ chị nhé. Em rất thương chị’.
Trước khi đi hẳn vào cửa phòng đợi bên trong, Linh Vy quay lại một lần nữa, nhìn những người đang vẫy tay chào mình. Vậy là anh đã không đến. Cô đã mong anh sẽ đến. Nhưng bây giờ cô lại nghĩ, có lẽ anh không đến, là một lựa chọn đúng. Bởi nếu anh ở đây, cô sợ rằng mình sẽ ra đi mà mang theo cả hình bóng của anh tới một phương trời mới. Cô nhìn An Nhiên đứng lẫn trong mọi người một lần nữa rồi kéo vali đi thẳng vào trong.
‘Em ngược thời gian, em ngược không gian
Ngược đời thường bon chen tìm về mê đắm
Ngược trái tim tự bao giờ chai lặng
Em đánh thức nỗi buồn, em gợi khát khao xanh’.
An Nhiên nán lại sân bay một lúc sau khi Linh Vy đã vào trong. Mỗi lần tới đây, cô lại có những cảm xúc khác nhau. Tại nơi này, hơn một năm trước cô đã nói lời tạm biệt với người con trai đầu tiên cô yêu. Và hôm nay, cô lại phải nói lời tạm biệt với người bạn gái thân thiết nhất của mình. Sẽ có bao nhiêu người nữa cô phải nói lời chia tay ở nơi này, và sẽ có bao nhiêu người trong số họ sẽ quay trở lại ?.An Nhiên đếm từng bước chân của mình đi ra cửa, lẩm bâm: ‘Tất cả mọi người đều đi rồi, cả em, cả anh ấy, đều dời xa chị’.
Khi Duy Anh nói với An Nhiên anh sắp đi khỏi đây, và nếu không có ai chờ đợi anh, thì có lẽ anh sẽ chẳng có lí do gì mà quay lại đây nữa, Duy Anh thấy An Nhiên xoay nhẹ cốc trà trong tay. Anh thấy mình nín thở chờ đợi một lời hứa, một sự níu giữ từ phía cô. Và rồi cô ngẩng lên nhìn anh, nói chậm. Trong khoảng khắc đó, Duy Anh ước gì thời gian hãy ngừng trôi, đóng băng lại giây phút này mãi mãi để câu trả lời của cô không phải là thật.
‘Em…không thể chấp nhận tình cảm của anh được’.
Duy Anh nhìn cô, bất giác hỏi:
‘Linh Vy đã đi rồi cơ mà?’.
An Nhiên lắc đầu, cô nói tiếp, rõ ràng từng lời một như muốn dập tắt tia hi vọng trong lòng Duy Anh.
‘Không phải vì Linh Vy. Em vẫn chưa quên được mối tình đầu của mình’.
Duy Anh nhấp một ngụm trà. Hồng trà ngày thường anh đã uống bao nhiêu lần vốn rất ngọt nhưng sao lúc này lại trở nên đắng ngắt trong miệng anh. Anh biết mình không nên nói thêm gì nữa. Bây giờ dù anh có nghĩ ra một ngàn lí do thuyết phục cô thì cô cũng sẽ nghĩ ra một ngàn lí lẽ chống lại anh. Anh nhìn sâu vào mắt An Nhiên, cố ghi nhớ khuôn mặt cô một lần nữa. Có ai ngờ chỉ ba tháng ở cái thành phố này lại thay đổi cuộc đời anh nhiều đến thế. Nếu hôm đó anh không nhận lời người bạn tới khách sạn tham dự hội thảo, nếu hôm đó những tiếng đàn không nán anh lại tiền sảnh, nếu ánh mắt họ không tình cờ gặp nhau, thì chắc giờ anh có thể đi khỏi đây không chút vương vấn. Thỉnh thoảng Duy Anh tự hỏi bản thân mình anh có hối hận không?. Có ước gì họ đã không gặp nhau hay không?. Nhưng rồi anh luôn nhanh chóng câu trả lời cho mình. Không, ‘vì yêu là không bao giờ phải nói lời hối tiếc’ nên anh sẽ chẳng bao giờ tiếc đâu.
Duy Anh sắp xếp nốt mấy quyển sách vào va li, anh nhìn lại vé máy bay một lần nữa, kiểm tra cẩn thận mọi thông tin chuyến bay. Anh nhìn đồng hồ, vẫn còn sớm, chưa tới giờ ra sân bay. Anh phân vân, không biết có nên gọi cho cô không. Anh thực sự muốn hỏi cô một lần nữa có chắc là cô không muốn chờ đợi anh không. Anh không hi vọng những giờ phút cuối cùng này có thể làm lay chuyển quyết định của cô. Nhưng anh không muốn ra đi mà không một lời từ biệt như thế này. Nghĩ là làm, anh kéo vali ra ngoài rồi bắt một chiếc taxi đi thẳng tới nhà cô.
‘Quen biết em là định mệnh của anh. Làm bạn với em là sự lựa chọn của anh. Nhưng yêu em chưa bao giờ là điều anh có thể tự quyết định’.
Gặp Duy Anh, An Nhiên không nói gì nhiều. Họ chia tay rất nhanh. Anh hỏi cô một lần cuối:
‘Em thực sự không thể chấp nhận tình cảm của anh sao?’
Thấy cô lặng im. Anh thất vọng, đứng lại gần cô hơn một chút. Và rồi, anh từ từ lùi lại, nói lời tạm biệt nhẹ như cơn gió:
‘Tạm biệt An Nhiên’.
Cô nhìn theo chiếc taxi chở anh cho tới tận khi chiếc xe đi khuất bóng. Cô biết rõ, ngay khi xe bắt đầu chuyển bánh thì đôi chân cô đã như muốn chạy theo rồi. Lẽ ra cô đã có thể nói với anh rằng cô cũng có tình cảm với anh, rằng cô cũng không muốn hai người chỉ là bạn, rằng dù đã từng bị đau khổ một lần nhưng cô vẫn sẵn sàng chờ đợi anh. Nhưng rồi cô đã không nói được gì hết. An Nhiên thấy hai đầu gối mình như muốn khụy xuống lòng đường. Trước đây từng có người nói với cô những cái giông giống tình yêu thì có rất nhiều, nhưng tình yêu thực sự chỉ có một. Nếu Duy Anh là tình yêu thật sự của cô, thì phải chăng An Nhiên đã đánh mất anh rồi.
‘Em trở về im lặng của đêm
Chẳng còn nữa hừng đông và bụi đỏ
Phố bỗng buồn tênh, bờ vai hút gió
Riêng chiều này-em biết, một mình em’.
Tháng 3, hoa anh đào nở khắp đường phố Tokyo, những sinh viên ngoại quốc tranh thủ thời gian này đi cắm trại, đi ngắm hoa. Còn Linh Vy lại thường ngồi đọc sách dưới gốc cây hoa anh đào trông sân trường. Gạt nhẹ những cánh hoa rơi trên trang sách của mình, cô nhìn dòng người đang đi lại trước mặt. Chủ nhật, các cặp đôi nắm tay nhau dạo bước trên phố. Linh Vy mỉm cười. Đã từng bị tổn thương, đã từng buồn bã vì tình yêu đơn phương nhưng không hiểu sao cô vẫn còn tin vào tình yêu lắm. Thỉnh thoảng cô vẫn nghĩ về anh. Thật khó để mà không nghĩ bởi anh là người con trai đầu tiên đã làm cho trái tim cô rung động. Người ta vẫn nói: “Người đầu tiên dạy bạn biết thế nào là tình yêu, cũng sẽ là người đầu tiên làm bạn biết thế nào là đau khổ vì tình yêu”, có lẽ họ nói đúng. Nhưng bây giờ mỗi một ngày, một tháng qua đi, Linh Vy không còn giận anh nữa. Cô chỉ không hiểu tại sao anh và An Nhiên lại không đến được với nhau. Linh Vy biết rằng Duy Anh rất thực lòng với An Nhiên, ngày hôm qua cô đã viết một bức thư cho An Nhiên, hi vọng người chị em thân thiết của cô hãy tin vào tình yêu. Một cơn gió thổi qua, nhưng cánh hoa rơi ào ạt, bay bay trong gió. Linh Vy đưa tay ra hứng nhẹ:
‘Cứ mỗi lần nhìn những cánh hoa rơi, là em lại thấy vui vẻ vô cùng. Tình yêu thực sự của em, anh chỉ đang ở đâu đó thôi. Và vì em biết có một ngày, sẽ có một người yêu em chân thành, chỉ yêu mình em thôi, nên em có thể kiên nhẫn chờ đợi. Em sẽ không đi tìm tình yêu đâu. Vì em biết, một ngày nào đó, người đó sẽ tự tìm ra em’.
Linh Vy còn đang nhìn ngắm những cánh hoa tung mình trong gió thì có một chàng trai từ đâu chạy đến trước mặt cô. Anh chìa một bàn tay ra, ngỏ ý muốn bắt tay:
‘Cậu là Linh Vy đúng không?. Chào cậu’.
Cô bắt tay anh, gật nhẹ đầu.
‘Minh mới từ Việt Nam qua nhập học. Hôm qua mình có đi qua phòng nhạc và thấy cậu. Bản nhạc cậu chơi rất hay, đó là bài gì vậy?.
Linh Vy mỉm cười. Cô nhìn chàng trai đứng trước mặt mình rồi lại nhìn những tán hoa anh đào trên cao, nghĩ thầm:
‘Nghe quen quá. Có khi nào, điều ước dưới hoa anh đào sẽ thành hiện thực ngay lập tức không nhỉ?’.
An Nhiên thu dọn đống đồ chơi bày bừa trên sàn, miệng khe khẽ hát theo bài hát đang phát trên loa. Từ mấy tháng nay, cô thay Linh Vy tiếp tục công việc tình nguyện viên ở côi nhi viện. Và cô nhận ra, cuộc sống này vẫn còn rất nhiều điều tươi đẹp. Cô vẫn có thể trao tình yêu của mình cho những đứa trẻ bất hạnh ở đây. Và hình như, lí trí của An Nhiên, cuối cùng cũng chịu đầu hàng trái tim, cho phép cô được yêu một lần nữa. Điện thoại của An Nhiên để trong túi khẽ rung lên, cô mở ra xem. Linh Vy vừa gửi cho cô một tin nhắn hình ảnh. An Nhiên nhìn tấm ảnh, dưới bóng hoa anh đào, Linh Vy cười tươi quá, có lẽ đã quên hẳn chuyện xưa. Cô chợt nghĩ đến anh, lòng tự hỏi liệu anh có còn nhớ tới cô, người con gái đã làm anh ‘ngã vào tình yêu’ và cuối cùng cũng bị anh kéo ngã theo.
Tháng 8, có một đoàn nghệ thuật từ Việt Nam sang Đức biểu diễn nhằm thắt chặt tình hữu nghị giữa hai nước. Duy Anh cũng có vé đi xem vì mẹ anh được mời tham gia chương trình. Lúc đang loay hoay tìm ghế của mình ở hàng đầu, anh chợt cảm thấy hơi gai gai nơi sống lưng. Hình như có ai đó đang nhìn chằm chằm vào anh. Có cái cảm giác gì đó gần gũi quen thuộc lắm đang lan tỏa. Duy Anh đưa mắt nhìn xung quanh. Nhìn hết khán phòng một lượt rồi khi nhìn về phía những nghệ sĩ đang chơi đàn trên sân khấu, Duy Anh mỉm cười, đôi mắt ánh lên niềm vui. Có một cô gái đang nhìn anh. Ánh nhìn tinh nghịch đầy thách thức. Trong đôi mắt cô ấy dường như có một ngọn lửa nhỏ đang cháy âm ỉ. Và cô ấy, đang cầm đàn nhị. Đột nhiên Duy Anh lại có cảm giác trái tim anh như muốn tan chảy ra, nó đập quá nhanh và mạnh trong lồng ngực, anh cảm thấy như không thể đứng vững được nữa. Duy Anh liền với tay bám nhẹ vào thành của chiếc ghế gần nhất. Một nhân viên nhà hát thấy biểu hiện của vị khách liền chạy đến hỏi han:
‘Anh có sao không?’
Duy Anh lắc nhẹ đầu một cái rồi nói:
‘Không, tôi bị ngã thôi chị ạ”.
Cô nhân viên ngó xung quanh vị khác trẻ, ra vẻ ngạc nhiên. Bề mặt sàn nhà hát vốn rất phẳng, không có chỗ khúc khủy nào mà cũng tự nhiên ngã được sao. Cô buột miệng nói:
‘Ngã à?’
Duy Anh nhìn tiếp lên sân khấu, và rồi anh quay sang cô gái đang đứng cạnh mình, nói một câu nhẹ tự như hơi thở khiến cô mở to đôi mắt vì kinh ngạc, thậm chí không tin nổi ở tai mình:
‘Vâng, tôi vừa bị…ngã vào tình yêu’.
P/S: ‘Dù tình yêu có làm tổn thương bạn bao nhiêu lần, thì vẫn cứ giữ vững niềm tin ở tình yêu nhé. Trời xanh mây trắng, mặt đất bao la, giữa mấy tỉ người sẽ có người yêu bạn thật lòng. Đừng đi tìm nhé vì người đó một ngày không xa sẽ tự tìm ra bạn. Nhưng để ngày đó đến, bạn phải có niềm tin trước đã (nghe bài “Someday my prince will come”nào).

Chạm tay vào hạnh phúc



Em ngược đường, ngược nắng để yêu anh

Ngược phố tan tầm, ngược chiều gió thổi

Ngược lòng mình tìm về nông nổi

Lãng du đi vô định cánh chim trời

Một ngày trời mưa rả rich, những giọt mưa ngâu cứ rơi tí tách xuống mặt đất, tạo ra một âm thanh tưởng chừng như kéo dài đến vô tận. Nhưng trong tiền sảnh của một trong những khách sạn sang trọng nhất thành phố, tiếng mưa rơi ngoài kia dường như không ảnh hưởng gì tới nhã hứng thưởng thức âm nhạc của những vị khách. Khách sạn mùa này hầu như chỉ có khách nước ngoài. Họ đến đây vì nhiều mục đích, đi du lịch có, đi nghiên cứu văn hóa có, đi vì công việc yêu cầu cũng có. Nhưng dù là với mục đích gì, tất cả các vị khách đều bày tỏ sự thích thú đặc biệt với những chương trình biểu diễn âm nhạc vẫn diễn ra trong khuôn khổ tiền sảnh khách sạn mỗi chập tối. Những nghệ sĩ đa phần là sinh viên của các trường nghệ thuật. Chủ nhân khách sạn đã tinh ý nhận ra ông không phải mời những ca sĩ ngôi sao làm gì. Chính những sinh viên trẻ tuổi này, họ chỉ có khao khát được cống hiến nghệ thuật và thể hiện tài năng của mình. Tâm hồn của họ chưa bị che lấp bởi cái tham vọng được trở nên nổi tiếng bằng mọi giá, thế nên âm nhạc của họ trong trẻo và tha thiết đến lạ lùng. Hôm nay có một nhóm biểu diễn mới. Họ gồm năm người, hai chàng trai và ba cô gái. Nhóm nhạc này hơi đặc biệt một chút bởi họ biểu diễn các nhạc cụ dân tộc. Họ là một ngoại lệ bởi xưa nay khách sạn chỉ thuê những sinh viên biểu diễn nhạc giao hưởng thính phòng. Trong cái thời buổi hiện đại này, có còn mấy người thích đắm mình trong những âm thanh phát ra từ các nhạc cụ làm bằng tre, nứa. Nhưng sau lần đầu tiên miễn cưỡng cho nhóm nhạc truyền thống biểu diễn, khách sạn phát hiện ra những vị khách nước ngoài lại tỏ ý thích thú đặc biệt với những chàng trai, cô gái mặc áo dài khăn xếp dân tộc ngồi bên cây đàn. Và thế là một tuần 3 lần, họ đều được biểu diễn ở tiền sảnh.

Duy Anh đứng trên hàng lang tầng hai của khách sạn nhìn xuống. Anh không biết mình đã đứng ở đây bao lâu rồi. 10 phút, 15 phút, không có lẽ phải lâu hơn thế. Kể từ khi bản nhạc đầu tiên bắt đầu cất lên, kể từ khi nghe thấy tiếng đàn tranh réo rắt anh đã thấy nôn nao trong người. Ngay khi cuộc hội thảo kết thúc, Duy Anh ngay lập tức chạy ra ngoài đi tìm âm thanh cứ văng vẳng trong tâm trí anh. Duy Anh nhìn xuống ban nhạc đang biểu diễn phía dưới. Họ rất tập trung. Anh nhìn lướt qua năm người rồi dừng ánh mắt của mình lại chỗ người trẻ nhất. Đó là một cô gái. Cô ấy đứng giữa, đang chơi đàn tranh. Duy Anh bước xuống cầu thang, mắt vẫn không dời khỏi cô gái đang chơi ở giữa. Anh thấy khuôn mặt cô ấy có một vẻ gì đó vừa ngây thơ lại vừa nghiêm nghị. Đôi mắt cô ấy không chỉ nhìn vào đàn mà thỉnh thoảng lại quay sang hai bên, bàn tay vẫn chơi không chệch một nhịp. Và cô ấy luôn mỉm cười, cứ mỗi lần nhìn thấy một vị khách nước ngoài giơ máy quay phim lên, cô ấy lại nhìn thẳng vào ống kính và cười rất tươi. Nụ cười của cô ấy, kì lạ lắm, làm cho những người không quen có cảm giác một khoảng trời nắng ấm đang ở ngay trước mặt họ, một thảo nguyên xanh bao la đang trải dài ngút ngàn. Đứng bên cạnh cô gái ấy là một người con gái khác, xem chừng chỉ lớn hơn vài tuổi. Cô gái kia rất khác với bạn mình. Cô ấy hơi cúi mặt xuống, và khi những ống kính máy ảnh chĩa về phía mình, cô ấy lại nhìn sang hướng khác, giữ một nét mặt rất lạnh lùng. Cứ như để cho những vị khách xung quanh biết cô ấy không hề thích hình ảnh của mình bị những người xa lạ lưu lại.

Em có tin vào định mệnh không? Anh thì không, cho đến ngày anh gặp em.

Linh Vy cố gắng tập trung. Cô thấy cổ mình mỏi cứng lại nhưng vẫn cố giữ không cho đầu mình quay sang phía bên trái. Cô biết nếu bây giờ quay sang phía đó cô sẽ lại càng mất bình tĩnh. Vốn dĩ khi đang chơi đàn, Linh Vy thường quay đầu sang hai phía, cô muốn thấy nét mặt của các vị khách. Cô thích thú khi thấy cặp lông mày của một ai đó hơi dãn ra khi nghe thấy tiếng nhạc. Cô cũng thấy vui vui trong lòng khi thấy một ai đó hơi đung đưa người, cố nhảy theo điệu nhạc. Lúc nào cũng thế, ánh mắt của cô chỉ nán lại mỗi người giây lát rồi lại nhìn sang hướng khác. Nhưng vừa nãy, khi ánh mắt cô nhìn lướt qua các vị khách trong tiền sảnh, nó đã dừng lại lâu hơn bình thường, nó đã chạm phải một ánh mắt khác. Một người con trai, chắc cũng chạc tuổi cô, đang nhìn xoáy vào cô. Anh không hề biểu hiện sự thư thái trên gương mặt. Nhưng lại tỏ vẻ rất chăm chú lắng nghe. Anh không cười, cũng không nhăn mặt. Cô không biết liệu anh có thích những bản nhạc cô đang chơi không nữa. Và rồi đột nhiên Linh Vy thấy anh nháy mắt một cái. Cô bỗng dưng thấy xấu hổ. Cô quay nhanh sang một bên, cố không xao nhãng.

An Nhiên nhìn sang người bạn đứng cạnh mình, thấy rõ Linh Vy không hề tập trung. An Nhiên mấp máy môi, hỏi Linh Vy có chuyện gì. Nhưng đáp lại cô chỉ là những cái lắc đầu nhẹ. Rồi thì quan sát Linh Vy một lúc, An Nhiên cũng phát hiện ra điều gì đang làm cô bạn của mình không tự nhiên như thế. Cô nhìn thẳng vào vị khách trẻ tuổi đang đứng ở góc phòng, đôi lông mày hơi nhíu lại một chút. Cô nhìn anh, đầy dò xét và nghi hoặc. Rồi thì An Nhiên cũng nhanh chóng hiểu ra chuyện gì đang diễn ra. Những chàng trai như thế này, cô vốn đã quen thuộc. Lại thêm một người nữa thích trêu chọc sự trong sáng của Linh Vy. Giống như mọi lần, An Nhiên luôn đóng vai trò người chị, bảo vệ cho cô em gái Linh Vy. Cô nhìn chằm chằm vào chàng trai kia, báo hiệu cho anh biết cô đã thấy anh đang trêu chọc Linh Vy rồi. Hãy cẩn thận!

Duy Anh cố không bật cười thành tiếng vì biểu hiện của hai cô gái trong ban nhạc. Họ đều đã hiểu sai những tín hiệu của anh rồi. Bình thường vốn dĩ Duy Anh đã thích trêu chọc người khác. Xong chỉ vô tình nhìn cô gái chơi đàn tranh hơi lâu một chút mà cô ấy đã xấu hổ làm Duy Anh càng muốn trêu cô ấy lâu hơn một chút. Anh muốn xem bản lĩnh của cô ấy đến đâu. Rồi lại cả cô bạn đang đánh đàn nhị bên cạnh cũng quay sang nhìn anh khiến Duy Anh càng thấy họ đã nhìn nhận sự việc hơi nghiêm trọng rồi. Một lúc sau thì ban nhạc chơi xong, những nghệ sĩ bắt đầu thu dọn nhạc cụ, khi thấy họ đi về phía đằng sau của khách sạn, Duy Anh lập tức chạy theo. Anh chen vào giữa năm người và gõ nhẹ vào vai cô gái đánh đàn tranh một cái. Cô ấy nhìn anh đầy ngạc nhiên. Duy Anh giơ một bàn tay ra, tự giới thiệu:
Chào em, anh tên là Duy Anh.

Cô nhìn anh đăm chiêu. Và rồi thấy những người bạn của cô cũng đang nhìn mình, anh rụt tay lại. Sợ bị hiểu nhầm, Duy Anh nói tiếp: Em đừng lo. Anh thấy rất thích tiếng đàn tranh của em nên muốn làm quen thôi. Có thể nào, nán lại nói chuyện với anh một chút không?

Linh Vy còn chưa kịp trả lời thì An Nhiên đã xen ngang. Cô nói, giọng đầy nghiêm nghị: ‘Xin lỗi anh. Quy định của khách sạn là chúng tôi không được nói chuyện riêng với khách trong giờ làm việc’.

Duy Anh gật đầu. Nhưng anh đâu có dễ dàng bỏ cuộc như vậy. Anh cười mỉm rồi nói: Nhưng tôi không phải là khách ở đây, và cũng hết giờ làm việc của mọi người rồi’.

An Nhiên nhìn chàng trai vừa trả lời mình. Bình thường bất cứ khi nào cô tỏ ra khó chịu thế này, người đối diện cũng sẽ nhanh chóng bỏ cuộc. Nhưng còn người này, anh ta không hề bận tâm tới lời của cô. Và cái lí lẽ anh ta đưa ra nghe cũng thật hợp lí.

Duy Anh hơi liếc nhìn đồng hồ một cái rồi nói to: ‘Thật ra, tôi muốn mời cả ban nhạc đi dùng cơm tối’.

Những thành viên còn lại trong ban nhạc đều đã đói rã rời sau một ngày biểu diễn nên gật đầu ngay lập tức. An Nhiên không muốn các bạn mình mất vui nên cũng đành im lặng. Trên đường đi bộ ra nhà hàng gần khách sạn, An Nhiên không che giấu những ánh mắt khó chịu dành cho Duy Anh. Bình sinh cô chúa ghét những người giàu có hơi một tí là thích thể hiện sự phóng khoáng của mình. Thanh Lan, cô gái còn lại trong ban nhạc, người đánh đàn bầu đi gần lại An Nhiên rồi ghé tai cô nói thầm: ‘Này, anh chàng kia cũng đẹp trai đấy chứ. Mà hình như anh ta thích Linh Vy nhà mình rồi’.

An Nhiên đáp cụt lủn: ‘Đẹp gì mà đẹp. Không quen không biết mà rủ đi ăn’.

Thanh Lan bĩu nhẹ môi: ‘Gì mà cậu khó tính thế. Ngày xưa cậu với Thiên Minh cũng quen nhau kiểu này còn gì’.

Và rồi như phát hiện ra mình vừa nói nhỡ lời, Thanh Lan nói vội: ‘À, mình xin lỗi’.

An Nhiên không nói gì, dù bình thường cô luôn tỏ ra không vui khi thấy mọi người nhắc tới Thiên Minh. Nghĩ cũng buồn cười, đối với An Nhiên, mối tình đầu của cô đã qua lâu rồi. Mọi chuyện chỉ còn là quá khứ, cô đã quên và đã thôi không đau khổ nữa. Nhưng trong mắt người khác, hình như hình ảnh Thiên Minh vẫn còn quá sâu đậm và những kỉ niệm của hai người thì đẹp đến mức khó có thể xóa nhòa.

Linh Vy ngồi cạnh Duy Anh trong nhà hàng. Khi anh ngồi bên cạnh cô, Linh Vy tự hỏi không biết khi ăn mình có nhai to quá không, có dính gì trên mặt không. Anh làm cô thấy không thoải mái chút nào. Lại còn thêm việc An Nhiên thỉnh thoảng lại nhìn chằm chằm hai người càng làm Linh Vy thấy không thoải mái.

Ăn tối xong, Duy Anh hỏi Linh Vy: ‘Em đi bằng gì về?’. ‘Em đi xe buýt về với chị An Nhiên’, Linh Vy ngập ngừng. Duy Anh nói nhanh: ‘Vậy được rồi, anh sẽ đi cùng hai người’.

Chuyến xe buýt cuối ngày rất thưa người. Họ ngồi ở hàng cuối cùng của xe. An Nhiên không muốn Linh Vy và Duy Anh ngồi cạnh nhau nên chen vào giữa hai người. Những rồi cô thấy rõ mình đang là kì đà cản mũi bởi cô thấy rõ thỉnh thoảng Linh Vy lại liếc nhìn sang Duy Anh. Còn anh chàng này, thì nhìn An Nhiên tủm tỉm cười như thách thức cô. Ừ, chắc là như thế, anh ta đang cho cô thấy dù cô có cố ngăn cản thì Linh Vy vẫn cứ bị thu hút về phía anh ta. An Nhiên có cảm giác Linh Vy đã quên những lời căn dặn của cô, để cho cảm xúc đi tự nhiên. An Nhiên và Linh Vy là bạn thân của nhau. An Nhiên học trên Linh Vy hai năm nhưng vì Linh Vy là em họ của Thiên Minh nên họ sớm trở nên thân thiết. Sau này cô và Thiên Minh chia tay nhau, cả hai vẫn duy trì tình bạn, tình chị em. An Nhiên luôn lo lắng Linh Vy sẽ trao nhầm trái tim của mình cho một người không xứng đáng. Hình như từ sau khi mối tình thơ mộng của cô tan vỡ, An Nhiên khép kín lòng mình lại và nhìn đâu cũng thấy những nguy cơ phản bội, những tình yêu dễ tan vỡ. Mới 21 tuổi nhưng cô hay bị mọi người cùng khoa gọi là ‘bà cụ non’ , ‘bà già đau khổ’ bởi những lời nói giáo điều của mình. Ngược lại với An Nhiên, Linh Vy chưa từng yêu ai bao giờ. Tất nhiên hồi đi học cô cũng từng thích một vài người, nhưng mà tính cách nhút nhát nên cuối cùng vẫn chẳng có gì chính thức. Linh Vy vẫn ôm đầy những mơ mộng về tình yêu. Và cô, không giống An Nhiên, rất tin ở định mệnh. Cô tin ở tình yêu từ cái nhìn đầu tiên. Tại sao lại không thể yêu ai đó khi chưa biết gì về người đó?. Có thể lắm chứ, chẳng phải Duy Anh đã làm cô xúc động rồi đấy thôi. Cô thích anh, không biết là nhiều hay ít nhưng cô cứ muốn nhìn anh, cứ muốn nói chuyện với anh suốt thôi.

“Em tin gặp được tình yêu từ cái nhìn đầu tiên là duyên may. Nhưng chính em sẽ biến tình yêu đó thành sự thật”.

Xe buýt dừng lại ở bến gần nhà An Nhiên, cô xuống xe. Trước khi xuống, cô quay lại nhìn Duy Anh và Linh Vy, ánh mắt đầy dè chừng. Nhưng rồi cô nghĩ Linh Vy hẳn không muốn mình can thiệp quá sâu vào cuộc sống của cô bé nên vẫn vờ vui vẻ nói câu tạm biệt. Sau khi An Nhiên đi rồi, Linh Vy nhìn vào chiếc ghế trống ở giữa mình và Duy Anh, cô mím nhẹ môi. Liệu anh có ngồi dịch vào cô không nhỉ?. Cô nghĩ là anh sẽ có. Cô đưa tay vuốt nhẹ những sợi tóc mai ở hai bên má, cố giữ cho hơi thở nhịp nhàng. Vẫn còn khoảng ba bến dừng nữa mới tới nhà cô. Linh Vy muốn nói gì đó cho xóa tan khoảng cách lặng im này nhưng lại sợ không khéo mình sẽ trở nên vồn vã và nhiệt tình quá mức mất. Duy Anh nhìn ra ngoài cửa sổ. Những chiếc xe vẫn nối đuôi nhau. Ánh đèn lập lòe di chuyển. Thành phố này dường như chẳng bao giờ ngủ cả. Anh quay sang nhìn Linh Vy rồi nói: ‘Thật ra anh có chuyện này muốn nhờ em giúp’.

‘Là chuyện gì vậy?’

‘Anh có một bản nhạc này. Em có thể chơi nó và cho anh ghi âm không?’.

Thấy đôi mắt Linh Vy hơi mở to ra, Duy Anh giải thích tiếp:

‘Thật ra anh không sống ở đây. Năm anh 10 tuổi thì gia đình anh đã chuyển sang Đức’. Anh về lần này vì một người bạn học cùng rủ anh tham gia tư vấn kinh nghiệm cho các sinh viên muốn sang Đức du học’.

‘Thật sao?. Thế mà anh nói tiếng việt trôi chảy quá’.

‘Là mẹ anh đã dạy cho anh. Bà là một nghệ sĩ đàn tranh’.

Linh Vy gật nhẹ đầu. Cô lờ mờ hiểu tại sao Duy Anh lại để ý tới mình trong ban nhạc. Duy Anh nói tiếp:

‘Từ hồi sang Đức mẹ anh không còn chơi đàn nữa vì bận chuyện kinh doanh của bố anh. Nhưng anh biết bà rất nhớ những lần được đi biểu diễn thời trẻ. Anh muốn bà lại có được cảm giác đó một lần nữa’.

‘Vậy bản nhạc anh muốn nhờ em chơi là của mẹ anh à?’

‘Không. Bản nhạc đó chưa từng được biểu diễn. Khi anh tìm thấy nó lúc chuyển nhà, mẹ đã bảo anh bản nhạc đó, bà chưa kịp biểu diễn thì đã sang Đức cùng bố anh’.

Linh Vy có thể hiểu được đối với người nghệ sĩ, không được biểu diễn, không được sống cùng niềm đam mê âm nhạc là một sự hi sinh khủng khiếp. Linh Vy gắn bó với cây đàn tranh suốt hơn mười năm nay và có cảm giác như đó là máu thịt của cô, không thể tách rời. Cô cảm thấy anh đã làm cô xúc động vô cùng. Khi đến bến nhà Linh Vy, trước khi cô xuống xe, Duy Anh nhìn sâu vào mắt cô rồi nói khẽ:

‘Hãy suy nghĩ về lời đề nghị của anh nhé’.
Bàn tay anh khẽ chạm nhẹ vào tay cô. Và chỉ như thế thôi, cũng đã khiến Linh Vy biết rõ cô không thể nào từ chối giúp đỡ anh được. Trên con ngõ nhỏ đi vào nhà, Linh Vy vừa nhảy chân sáo vừa khe khẽ hát. Cô muốn về đến nhà thật nhanh, muốn chui ngay vào chăn, nhấc điện thoại lên và kể cho An Nhiên nghe về Duy Anh.

Đêm đã khuya, sau khi im lặng lắng nghe Linh Vy, An Nhiên lại ngồi trước màn hình máy tính của mình một lúc. Cô cũng không biết tại sao mình lại làm như thế. Có lẽ bởi Linh Vy làm cô nhớ lại những ngày tháng hạnh phúc đã qua của mình. Và cô lại nhớ anh hơn bao giờ hết. Dư âm của cuộc nói chuyện với Linh Vy vẫn còn đọng lại trong An Nhiên.

‘Chị à, không phải ai cũng giống như anh Thiên Minh đâu’.
An Nhiên nhìn những tấm ảnh lưu giữ tình yêu đã qua. Trong ảnh cả cô và anh đều đang mỉm cười. Cô vuốt nhẹ lên nụ cười của anh, miệng thì thầm:

‘Thiên Minh, anh có đang hạnh phúc không?’.

Khi họ chia tay nhau, cô đã hứa là sẽ phải sống hạnh phúc hơn anh. Cô sẽ phải để anh phải nuối tiếc. Nhưng dường như sống một cuộc sống không có anh thật sự rất khó. Suốt hơn một năm quá, An Nhiên luôn phải giữ cho mình bận rộn. Cuộc sống của cô cuốn vào chuyện học hành, biểu diễn, làm thêm, để mỗi cuối ngày cô đều mệt nhoài, chỉ còn đủ sức nằm xuống giường ngủ li bì. Cứ như thế, An Nhiên không cho mình có thời gian trống, vì cô biết, chỉ cần nhàn rỗi một chút thôi, là cô sẽ lại nhớ tới anh. An Nhiên và Thiên Minh là bạn học cùng cấp ba. Kể từ lúc đó thì họ đã dành tình cảm cho nhau rồi. Lên đại học, họ vẫn là một đôi trong mắt bạn bè. Nhưng rồi hết năm thứ nhất, Thiên Minh nhận được học bổng đi du học. An Nhiên không cản anh. Cô buồn nhưng cố không biểu lộ bởi cô biết Thiên Minh đã phải cố gắng thế nào mới đạt được học bổng này. Và vì cô yêu anh, nên cô không muốn ngăn cản anh đạt được thành công. An Nhiên cũng tin tình yêu suốt bốn năm sẽ không dễ gì vì khoảng cách địa lí mà bị phai nhạt. Cô cứ tin như thế, cứ gìn giữ những kỉ niệm đẹp cho tới khi Thiên Minh nói với cô anh cảm thấy họ cần thời gian suy nghĩ riêng về tương lai. Anh nói với cô anh cảm thấy dường như họ không còn đi chung trên một con đường nữa.Một lời chia tay, không cần phải nói thẳng ra mới hiểu được. An Nhiên chấp nhận cho Thiên Minh thời gian riêng mà anh cần. Và rồi, khoảng thời gian ấy cứ dài ra. Một tuần, hai tuần, rồi một tháng, rồi hai tháng. Họ đã chia tay nhau, không cãi vã, không tranh luận, không níu kéo, cứ êm đẹp như vậy đó.

‘Không còn ngày xưa để đoán sao rơi

Vì sao nào của nhau để chứa chan nước mắt’.

An Nhiên thở dài. Cô đã gặp lại Thiên Minh khi anh về thăm nhà vào mùa hè. Anh đèo một cô gái khác đi trên phố, họ nắm tay nhau, họ cười nói, họ đi lướt qua cô, họ không hề nhìn thấy cô, rất nhanh thôi nhưng cái khoảnh khắc đó vẫn làm An Nhiên nhận ra cô không còn yêu anh nữa, trái tim cô không còn vì anh mà rung lên dữ dội nữa. Nhưng mà, cô vẫn còn bị anh làm tổn thương. Và gặp lại Thiên Minh, vẫn khiến cô nhận ra, cô có thể xóa tên anh khỏi danh bạ điện thoại, cô có thể đem vứt đi toàn bộ ảnh họ chụp chung. Nhưng chẳng bao giờ xóa hẳn được những kí ức mang hình bóng anh.

‘Dù vẫn biết sẽ chẳng gặp lại, trong lòng em vẫn mãi mãi yêu anh. Nếu tình yêu quá mong manh, em vẫn sẽ cất giấu trong tim mình, một tình yêu ước ao. Em vẫn sẽ, giữ lại những kỉ niệm đã xa’

Một cơn gió thổi qua làm tấm rèm cửa hơi đung đưa. An Nhiên bước tới gần cửa sổ. Cô chống cằm suy nghĩ. Cô biết mình không nên khuyên can Linh Vy, cô không thể bắt Linh Vy tránh xa Duy Anh vì những suy nghĩ vu vơ và nỗi lo sợ vô căn cứ của mình. Chỉ có điều, Linh Vy rất giống An Nhiên trước đây. Và điều đó làm An Nhiên lo sợ. Liệu Duy Anh có giống với Thiên Minh không?.

Sáng chủ nhật, côi nhi viện chật kín người đến quyên góp ủng hộ. Linh Vy là tình nguyện viên ở đây. Cô phải chạy lăng xăng khắp nơi, lúc giúp chỗ này, lúc bê chỗ kia. Mãi đến buổi chiều, cô mới được nghỉ ngơi một chút. Linh Vy đang ngồi trên chiếc ghế đá trong sân của côi nhỉ viện thì đột nhiên thấy có người đi từ đằng sau đến rồi ngồi xuống bên cạnh mình. Họ nhìn nhau, và trước sự ngạc nhiên của cô, anh mỉm cười nói:

‘Thật không ngờ lại gặp em ở đây. Tình cờ quá’.

Linh Vy gật nhẹ đầu, và cái ý nghĩa tình cờ mà gặp đến hai lần làm cô thấy vui vui. Cô trả lời anh:

‘Vâng. Đúng là tình cờ thật. Anh làm gì ở đây vậy?’

Duy Anh đưa tay chỉ về một chàng trai đang đứng nói chuyện với viện trưởng ở đằng xa, nói:

‘Bạn anh là đại diện cho một quỹ xã hội. Cậu ấy rủ anh tới giúp bê đồ quyên góp’.

<p>Linh Vy gật đầu. Rồi cô nhìn sang anh. Trán anh lấm tấm những giọt mồ hôi, nhưng nụ cười vẫn tươi. Cô nhìn lên vầng trán cao của anh, nhìn xuống đôi mắt nâu sậm, rồi nhìn xuống môi anh và vội quay đi vì cái ý nghĩa vừa thoáng xuất hiện trong đầu mình. Duy Anh uống thêm một ngụm coca nữa rồi nhìn sang cô gái đang ngồi cạnh. Anh đã quan sát Linh Vy từ lúc vừa nhìn thấy cô.Anh thấy buồn cười bởi cái dáng tất bật chạy khắp nơi giúp đỡ mọi người của cô. Khi hỏi một vài người xung quanh anh mới biết Linh Vy làm tình nguyện viên ở đây đã lâu. Một cô gái trẻ như thế, ngày nghỉ cuối tuần không đi hẹn hò, không đi chơi với bạn bè mà lại tới đây, thật là đáng quý. Và dù không nói ra, nhưng trong lòng mình, Duy Anh có ấn tượng tốt với Linh Vy và tự hỏi không biết cuộc sống của cô còn có bao nhiêu điều làm anh phải bất ngờ nữa. Rồi như nhận ra có gì thiếu thiếu ở đây, anh hỏi: ‘Hôm nay cô bạn An Nhiên của em không đi cùng nữa à?’


Linh Vy lắc đầu.

‘Dạ không. Chị ấy đi làm gia sư vào cuối tuần mà’.

‘Hôm trước gặp nhau, anh có cảm giác cô ấy giống như là vệ sĩ của em vậy’.

Linh Vy lắc đầu. Cô nghĩ Duy Anh không có thiện cảm với An Nhiên. Những người mới tiếp xúc với An Nhiên đều thường như vậy. Chỉ có cô mới hiểu tại sao An Nhiên lại trở nên lạnh lùng như thế.

‘Không phải vậy. Chỉ là vì, chị ấy luôn sợ, em sẽ bị lừa thôi’.

Duy Anh lắc nhẹ chai coca cho tan đá vẫn lắng ở phía dưới:

‘Cô ấy đã từng bị lừa à?’

Linh Vy không đáp lại câu hỏi của Duy Anh nữa. Cô chỉ vừa mới quen anh, họ chưa thân thiết tới mức cô có thể kể cho anh nghe mọi chuyện. Thấy cô im lặng, anh quay sang nói tiếp:

‘Thật ra, anh nghĩ. Chuyện hai người yêu nhau rồi chia tay cũng là bình thường thôi. Tình yêu tự nhiên lắm. Một lần gặp cũng có thể yêu ngay. Một buổi sáng tỉnh dậy thì cũng có thể hết yêu. Đơn giản thế thôi’.
Linh Vy tiếp tục im lặng. Cô không thích cái suy nghĩ này của anh. Có lẽ bởi An Nhiên đã luôn nói với cô rằng tình yêu phải luôn đi cùng bổn phận và trách nhiệm. Không thể tự dưng có chuyện nói hết yêu rồi chia tay được. Nhưng liệu có phải vì luôn gắn mọi thứ với trách nhiệm nên An Nhiên mới cứ cố kiểm soát tất cả, kể cả tình yêu không?

An Nhiên vẫn vui vẻ nghe Linh Vy kể chuyện gặp Duy Anh ở côi nhi viện. Nhưng khi vừa đặt máy xuống, cô cảm thấy có một nỗi cơ đơn dày đặc đang phủ kín căn phòng này và xâm chiếm trái tim cô. Đã lâu lắm rồi, hình như kể từ ngày Thiên Minh ra đi, cô đã quên mất cái cảm giác hạnh phúc của những ngày ‘thầm thương trộm nhớ’, đã quên mất cái cảm giác được yêu thương và chăm sóc. Linh Vy đang trải qua những cung bậc đầu tiên ấy, và hơn bao giờ hết, An Nhiên thấy tim mình nhói đau. Cô cũng đã từng được hạnh phúc như thế. Nhưng bây giờ, cô như ‘con chim sợ cành cong’, không dám thử yêu một lần nữa, không muốn có lại hạnh phúc vì sợ sẽ có ngày mình lại mất đi.

‘Một lần gặp cũng có thể yêu ngay. Một buổi sáng tỉnh dậy, hết yêu là hết yêu thôi.’ Không níu kéo, không ràng buộc. Tình yêu chỉ như thế thôi sao?.

Trời gần sáng, Duy Anh vẫn chưa ngủ được. Anh cầm bản nhạc cũ kĩ trong tay, đi đi lại lại trong phòng. Có nằm mơ anh cũng không ngờ sẽ có ngày bản nhạc anh vô tình nhét nhầm vào va li này sẽ có ngày trở nên hữu ích. Anh ngồi xuống, gõ nhẹ những ngón tay lên bàn. Cô gái anh chỉ vừa mới gặp đã thực sự làm trái tim anh có những khoảng khắc kì lạ. Đôi khi nó đập nhanh trong lồng ngực, rồi lúc lại chầm chậm. Có lúc bị bóp nghẹt bởi sự hồi hộp. Và bây giờ thì làm anh thấy nghèn nghẹn vì nỗi nhớ. Tại sao lại như thế?. Họ chỉ vừa mới gặp nhau thôi mà?. Duy Anh nhìn số điện thoại của cô, anh đã có được nó từ người chủ khách sạn nơi cô biểu diễn. Anh nhìn đồng hồ rồi phân vân không biết có nên gọi cho cô không. Đã khuya lắm rồi, có lẽ cô đã ngủ say. Mà nếu giả sử anh gọi cho cô, thì khi cô bắt máy, cũng chưa chắc anh đã biết nói gì. Duy Anh cầm điện thoại, chưa biết có nên gọi cô hay không. Đột nhiên, anh nhớ lại một câu trước đây từng đọc được ở đâu đó.

‘Trong một ngày một chàng trai có thể cười nói với rất nhiều cô gái khác nhau. Nhưng đến cuối ngày, chỉ có một người ở lại trong tâm trí của anh ta thôi’.

Hai cô gái rất đặc biệt. Họ dường như ở hai thái cực khác nhau, không thể lẫn lộn được. Cả hai đều để lại trong Duy Anh những ấn tượng khác nhau. Nhưng anh biết rõ lúc này đây, ai mới là người xâm chiếm tâm trí mình. Ngay từ lúc ánh mắt họ chạm vào nhau, thì anh đã biết rồi. Duy Anh biết rõ anh đang làm một việc rất mạo hiểm. Vì muốn có một cái cớ để gặp cô nên anh đã nói dối. Sự thực là mẹ anh vẫn còn chơi đàn và đây chỉ là một bản nhạc bà viết tặng riêng cho bố của anh nên không bao giờ mang đi biểu diễn. Duy Anh biết mình không nên nói dối thế này. Nhưng lúc đó trong đầu anh không kiếm ra một lí do nào hay hơn để được gặp cô cả. Anh cứ buột miệng mà nói ra thôi. Anh đang chơi một ván cờ rất lớn. Nếu sau này cô chẳng may phát hiện ra, cô sẽ tha thứ cho anh nếu cô yêu anh. Còn nếu không, hẳn là với tính cách của cô, anh sẽ không bao giờ gặp lại cô được nữa. Duy Anh vuốt phẳng bản nhạc lại, lẩm bẩm: ‘Nếu là vì một người như em, anh phải nói dối, thì cũng đáng lắm’.

Duy Anh mở laptop ra, viết lên facebook của anh một câu status mới: “Hôm nay cuối cùng tôi đã gặp cô ấy-người sẽ là người yêu tương lai của tôi”