Thứ Tư, 27 tháng 11, 2013

HOA GIẤY ĐÃ NỞ HOA RỒI ĐÓ ANH

Cô từng nói với anh muốn xây một căn nhà nhỏ ven sông, anh cười xoà " em nghĩ kỹ chưa? Đất bên sông dễ lún lắm đấy!"
Không biết cô có mơ mộng quá không khi nảy sinh cái ước muốn đó ở thành phố này
 Cô bướng bỉnh bắt anh cùng mình thực hiện ước mơ ấy vào ngày trời mưa nặng hạt, hai vợ chồng ông bà lão bên cạnh cười hóm hỉnh :" hai cô chú về đây ở cho vui!". Cô nắm tay anh cười khe khẽ, mắt nhìn xa xăm, chắc là anh hiểu...... Anh không phải tuýp người lãng mạn, Nhưng anh chưa bao giờ Quát cô 1 tiếng nào trong từng ấy thời gian yêu nhau, thỉnh thoảng cô gì má anh xuống hỏi mấy câu hết sức vô nghĩa, đại loại như " sao anh không cáu với em đi nhở"

Anh không thể biết được,cô muốn thỉnh thoảng ngồi cạnh anh trên sân thượng, ngắm những đàn cò trắng, tiếng chim ríu rít và xa xa kia là sương mù phủ trắng núi, càng không hiểu được mỗi sáng trời mưa thức dậy thèm ôm anh từ phía sau rồi khẽ dụi đầu vào lưng anh biết bao nhiêu. Cô muốn trồng một Giàn hoa giấy trước sân, cô muốn anh thấy hoa sẽ nở rực rỡ như reo vui mỗi lần anh về nhà, thế nên dù giận cô thế nào anh cũng luôn biết cô yêu anh rất nhiều, càng khắc nghiệt lại càng mạnh mẽ.


Anh luôn chiều theo ý thích của cô, chưa bao giờ anh từ chối cô bất cứ điều gì, kể cả làm đau anh, nhưng tuyệt nhiên sẽ không phải việc làm đau người khác...!!!!!! Anh trồng cho cô Giàn hoa giấy màu hồng, anh đặt bên dưới một chiếc xích đu màu trắng với những cái gối êm ái, để mỗi chiều về, cô có thể nằm thu mình trên ấy, lơ đãng ngắm ánh đèn hắt xuống mặt nước yên bình........

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét